LỄ KÍNH THÁNH LÔRENXÔ, PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO
(2 Cr 9,6-10; Ga 12,24-26)
SUY NIỆM: GIỮ THÌ MẤT – HIẾN TRAO THÌ
CÒN
Trong cuộc
sống, con người thường có khuynh hướng giữ lại cho mình những gì được coi là quý
giá nhất: của cải để được an toàn, quyền lực để kiểm soát, danh dự để được tôn
trọng, quyền lợi để khỏi thiệt thòi và cả mạng sống để được tồn tại. Người ta
thường nghĩ rằng càng giữ chặt thì càng có nhiều. Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay
mặc khải một nghịch lý hoàn toàn khác. Đức Giêsu nói: “Nếu hạt lúa gieo vào
lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó
mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Đó không chỉ là quy luật của thiên
nhiên, nhưng còn là quy luật của đời sống Kitô hữu: giữ thì mất, hiến trao thì
còn; khép kín thì cạn kiệt, quảng đại thì sinh hoa trái.
Chính Đức Giêsu đã thực hiện cách trọn vẹn quy luật ấy bằng toàn bộ cuộc
đời của Người, đặc biệt qua cái chết trên thập giá và sự phục sinh.
Thánh Lôrenxô, vị phó tế tử đạo mà Hội Thánh kính nhớ hôm nay, cũng là chứng
nhân sáng ngời của quy luật ấy. Cuộc đời và cái chết của ngài cho thấy khi dám
trao ban tất cả vì Đức Kitô và tha nhân, con người đạt tới sự sống viên mãn. Từ
Lời Chúa và gương sáng của Thánh Lôrenxô, chúng ta cùng suy niệm về quy luật
của Tin Mừng qua ba điểm.
1.
Đức Kitô – Hiến trao để đem lại sự sống
Hình ảnh
trung tâm của Tin Mừng hôm nay là hạt lúa gieo vào lòng đất. Từ hình ảnh quen
thuộc ấy, Đức Giêsu mặc khải quy luật nền tảng của mầu nhiệm cứu độ và đời sống
người môn đệ. Hạt lúa nếu được giữ nguyên thì chỉ còn là một hạt đơn lẻ; nhưng
khi được gieo xuống lòng đất, chấp nhận mục nát và biến đổi, nó mới sinh nhiều
bông hạt.
Quy luật ấy
trước hết được thực hiện nơi chính Đức Giêsu. Người không chỉ giảng dạy về sự
hiến trao, nhưng đã biến toàn bộ cuộc đời thành sự tự hiến vì nhân loại. Người
là hạt lúa được Chúa Cha sai đến trần gian, nhập thể, vâng phục cho đến chết và
chết trên thập giá để đem lại sự sống cho muôn người (x. Ga 12,24). Nơi Người,
con đường dẫn đến vinh quang đi qua sự tự hiến.
Vì thế, Đức
Giêsu khẳng định: “Ai yêu quý mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng
sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12,25). Người
không mời gọi con người coi thường sự sống, nhưng từ bỏ lối sống quy về bản
thân để bước theo con đường tự hiến. Ai chỉ biết giữ lấy quyền lợi, danh tiếng
và tiện nghi sẽ đánh mất ý nghĩa đích thực của cuộc đời; trái lại, ai biết trao
ban chính mình vì Thiên Chúa và tha nhân sẽ tìm thấy sự sống viên mãn. Nghịch
lý “giữ thì mất – hiến trao thì còn” được mặc khải cách trọn vẹn nơi mầu nhiệm
Vượt Qua: Đức Kitô trao ban chính sự sống của mình để đem lại sự
sống cho muôn người.
Cùng một chân
lý ấy được Thánh Phaolô trình bày trong bài đọc thứ nhất: “Ai gieo ít thì gặt
ít; ai gieo nhiều thì gặt nhiều” (2 Cr 9,6). Điều Thiên Chúa nhìn đến không chỉ
là số lượng của cải được trao đi, nhưng còn là tâm tình của người dâng hiến. Vì
thế, Thánh Tông đồ nhấn mạnh: “Thiên Chúa yêu thích người vui vẻ dâng hiến” (2
Cr 9,7). Sự quảng đại đích thực không phát sinh từ sự miễn cưỡng, nhưng từ xác
tín rằng mọi sự đều là hồng ân Thiên Chúa. Người biết chia sẻ không trở nên
nghèo trước mặt Chúa; trái lại, Thiên Chúa ban ân sủng để họ sinh nhiều hoa
trái trong các việc lành (x. 2 Cr 9,8-10).
Như vậy, cả
hai bài đọc đều quy hướng về một chân lý: chỉ đời sống biết hiến trao mới thực
sự sinh hoa trái. Trong khi não trạng thế gian dễ đề cao tích lũy, chiếm hữu và
bảo vệ lợi ích cá nhân, Đức Kitô mặc khải rằng tình yêu tự hiến mới dẫn đến sự
sống đích thực. Vì thế, Công đồng Vaticanô II khẳng định: “Thực vậy, chỉ trong
mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể, mầu nhiệm con người mới thực sự được sáng tỏ” (GS 22). Nơi
Đức Kitô, con người khám phá ý nghĩa đích thực của cuộc sống: không phải chiếm
hữu để giữ lấy mình, nhưng quảng đại hiến trao vì Thiên Chúa và tha nhân.
Con đường Đức
Kitô đã đi cũng trở thành con đường của những ai muốn bước theo Người. Qua dòng
lịch sử Hội Thánh, nhiều môn đệ đã sống quy luật ấy cách anh hùng; Thánh
Lôrenxô là một chứng nhân đặc biệt sáng ngời.
2. Thánh Lôrenxô – Hiến trao đến cùng
Nếu nơi Đức
Kitô, chúng ta chiêm ngắm nguồn mạch và khuôn mẫu của sự tự hiến, thì nơi Thánh
Lôrenxô, chúng ta gặp một người môn đệ đã bước theo con đường ấy đến cùng. Giáo
huấn của Đức Giêsu được thể hiện nơi ngài bằng một đời sống bác ái, phục vụ và
cuối cùng bằng chính sự hiến dâng mạng sống.
Thánh Lôrenxô
là một trong bảy phó tế của Hội Thánh Rôma vào thế kỷ III. Theo truyền thống
Hội Thánh, ngài được giao quản lý tài sản của Hội Thánh và chăm sóc người
nghèo, các quả phụ, trẻ mồ côi cùng những người đau yếu. Đối với ngài, của cải
không phải để tích trữ, nhưng là phương tiện phục vụ. Ngay trong tác vụ phó tế,
ngài đã sống tinh thần của hạt lúa: những gì được trao phó không nhằm giữ lại
cho mình, nhưng để phục vụ tha nhân.
Tinh thần ấy
được biểu lộ cách đặc biệt trong cuộc bách hại dưới thời Hoàng đế Valerianô năm
258. Sau khi Đức Giáo hoàng Sixtô II chịu tử đạo, nhà cầm quyền buộc Thánh
Lôrenxô phải nộp tài sản của Hội Thánh. Ngài đã phân phát tài sản cho
người nghèo, rồi dẫn họ đến trước nhà cầm quyền và tuyên bố: “Đây là kho tàng của Hội Thánh.” Lời
ấy diễn tả một xác tín sâu sắc: kho tàng đích thực của Hội Thánh không hệ tại ở
của cải vật chất, nhưng nơi những con người đã được Đức Kitô cứu chuộc, đặc
biệt là những người nghèo khổ và bé mọn.
Sự tự hiến nơi Thánh Lôrenxô đạt đến đỉnh cao trong cuộc tử
đạo. Trước sự bách hại
và cái chết, ngài đã không từ bỏ đức tin để bảo toàn mạng sống, nhưng trung
thành với Đức Kitô cho đến cùng. Ngài đã trao cho Chúa điều cuối cùng và quý
giá nhất mà một con người có thể trao: chính mạng sống mình. Cuộc tử đạo ấy không phải là một hành
vi anh hùng xuất hiện đột ngột, nhưng là sự hoàn tất của một đời sống đã được
định hướng bởi tinh thần tự hiến. Từ việc trung thành với tác vụ, quảng đại sử
dụng của cải để phục vụ người nghèo, cho đến việc kiên quyết từ chối mọi thỏa
hiệp dù phải đánh đổi cả mạng sống, Thánh Lôrenxô đã để cho cùng một chọn lựa
Tin Mừng hướng dẫn toàn bộ cuộc đời mình: thuộc trọn về Đức Kitô và trung thành
với sứ mạng đã lãnh nhận. Nơi ngài, quy luật “giữ thì mất – hiến trao thì còn”
trở thành một thực tại sống động. Chính khi từ bỏ sự an toàn và chấp nhận mất cả
mạng sống vì Đức Kitô, ngài lại đạt tới điều không ai có thể lấy mất: sự sống
trong Người.
Thánh Lôrenxô
đã sống trọn lời Chúa: “Ai phục vụ Thầy thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ
phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó” (Ga 12,26). Nhờ trung thành bước theo Đức Kitô trên
con đường tự hiến, ngài được thông phần vào vinh quang Phục Sinh của Người.
Cuộc đời ngài minh chứng rằng giá trị sau cùng của một đời người không hệ tại ở
những gì đã tích lũy cho mình, nhưng ở mức độ người ấy đã biết hiến thân vì
Thiên Chúa và tha nhân. Gương sáng ấy cũng đặt mỗi người trước câu hỏi: trong
hoàn cảnh sống của mình, chúng ta được mời gọi hiến trao điều gì để cuộc đời có
thể sinh hoa trái?
3. Người Kitô hữu – Hiến trao để sinh hoa trái
Lời Chúa
không chỉ mời gọi chúng ta chiêm ngắm Đức Kitô, hạt lúa đã chết đi để đem lại
sự sống, và Thánh Lôrenxô, người môn đệ đã sống trọn quy luật tự hiến, nhưng
còn mời gọi mỗi người tự hỏi: Tôi đang giữ lại điều gì cho mình, và tôi đang
trao ban điều gì vì Thiên Chúa và tha nhân? Câu hỏi ấy trở thành một tiêu chuẩn
để lượng giá đời sống người môn đệ Đức Kitô.
Đối với phần
đông chúng ta, hiến trao không nhất thiết bắt đầu bằng những hy sinh phi
thường, nhưng được thể hiện qua những chọn lựa bình thường mỗi ngày. Mỗi lần
chúng ta hy sinh thời gian để phục vụ gia đình, biết lắng nghe, tha thứ, chia
sẻ của cải và khả năng cho người thiếu thốn, hoặc âm thầm chu toàn bổn phận mà
không tìm kiếm sự ghi nhận, hạt lúa Tin Mừng đang được gieo xuống. Những hy
sinh âm thầm ấy làm cho tình yêu lớn lên và sinh hoa trái theo chương trình của
Thiên Chúa.
Tuy nhiên,
sống tinh thần hiến trao luôn là một thách đố. Xã hội hôm nay thường đề cao
thành công, hiệu quả và lợi ích cá nhân, khiến con người dễ rơi vào lối sống
tích lũy và chiếm hữu. Ngay cả người Kitô hữu cũng có thể bị cám dỗ giữ lấy của
cải, địa vị, ảnh hưởng và sự an toàn mà quên rằng mọi sự đều là hồng ân được
Thiên Chúa trao để phục vụ. Não trạng ấy trái ngược với con đường của Đức Kitô,
Đấng đã trao ban chính mình để nhân loại được sống.
Gương Thánh
Lôrenxô đặc biệt nhắc chúng ta rằng sự hiến trao luôn gắn liền với đức bác ái
dành cho người nghèo. Ngài không chỉ cảm thương mà còn dùng của cải của Hội
Thánh để phục vụ họ và tuyên bố: “Đây là kho tàng của Hội Thánh.” Người nghèo
không chỉ là đối tượng của lòng thương hại, nhưng là những con người có phẩm
giá, là hình ảnh của Đức Kitô và là kho tàng quý giá của Hội Thánh. Vì thế,
sống Tin Mừng còn là biết mở rộng trái tim, quảng đại chia sẻ những gì mình có
và những gì mình là cho những người cần được yêu thương và nâng đỡ.
Lời mời gọi
ấy có ý nghĩa cách riêng đối với những người phục vụ trong Hội Thánh. Linh mục,
tu sĩ, giáo lý viên, những người hoạt động trong các hội đoàn và mọi thành phần
Dân Chúa đều được mời gọi không đặt mình ở trung tâm, nhưng dành ưu tiên cho
Đức Kitô và tha nhân, đặc biệt là người nghèo. Của cải, khả năng, thời gian và
chức vụ không phải để sở hữu hay tìm kiếm vinh dự, nhưng là những hồng ân được
trao để phục vụ và xây dựng Nước Thiên Chúa.
Trong những
sự hiến trao tưởng như nhỏ bé ấy, quy luật của hạt lúa tiếp tục được thực hiện.
Những gì được trao ban trong tình yêu không mất đi, nhưng được Thiên Chúa làm
cho sinh hoa trái. Khi tinh thần ấy được sống, gia đình lớn lên trong yêu
thương, giáo xứ trở thành cộng đoàn hiệp thông và Hội Thánh trở nên dấu chỉ
đáng tin cậy của Tin Mừng. Điều còn lại mãi mãi không phải là những gì chúng ta
giữ cho riêng mình, nhưng là những gì đã quảng đại hiến trao vì Thiên Chúa và
tha nhân.
Kết luận
Đức Kitô đã
trở nên hạt lúa gieo vào lòng đất để đem lại sự sống cho nhân loại. Thánh
Lôrenxô đã bước theo Thầy bằng một đời sống quảng đại phục vụ người nghèo và
bằng chính cuộc tử đạo. Nơi các ngài, chúng ta nhận ra quy luật của Tin Mừng: giữ thì mất, hiến trao thì
còn.
Từ Đức Kitô
đến Thánh Lôrenxô và từ Thánh Lôrenxô đến mỗi người chúng ta, con đường vẫn là
một: đời sống Kitô hữu chỉ thực sự sinh hoa trái khi trở thành một đời sống
biết trao ban. Có thể chúng ta không được mời gọi đổ máu vì đức tin như Thánh
Lôrenxô, nhưng tất cả đều có thể hiến trao mỗi ngày bằng những việc bác ái, sự
quảng đại chia sẻ và tình yêu dành cho những người bé nhỏ, nghèo khó và bị bỏ
quên. Chính những hạt giống âm thầm ấy làm cho cuộc đời sinh hoa trái và góp
phần xây dựng một Hội Thánh phản chiếu khuôn mặt yêu thương của Đức Kitô.
Xin Thánh
Lôrenxô chuyển cầu để mỗi người chúng ta biết sống quảng đại, coi sự hiến trao
là con đường dẫn đến hạnh phúc đích thực, hầu được thông phần vào vinh quang
Phục Sinh với Đức Kitô, Đấng đã yêu thương và hiến mình vì chúng ta. Amen.
Lm. Anthony Trung Thành

Leave a Comment