Suy Niệm Chúa Nhật XXII Thường Niên – Năm A
Suy Niệm Chúa Nhật XXII Thường Niên –
Năm A
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Matthêu (Mt 16, 21-27)
Khi
ấy, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải
chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, sẽ bị giết và ngày thứ
ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, không
thể thế được! Thầy sẽ chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng:
“Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cớ cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng
hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài
người”.
Bấy
giờ Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ
mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống
mình, thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ được sự sống.
Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc
người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình? Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh
quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả
công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm”.Đó là lời Chúa.
Suy Niệm: Liền sau khi Phêrô tuyên tín rằng: “Thầy là Đấng Kitô Con Thiên Chúa hằng sống”
(Mt 16,16), Đức Giêsu đã loan báo cho các môn đệ biết “Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục,
các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại”
(Mt 16,21). Nghe vậy, Phêrô kéo Người ra và can ngăn Người rằng: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải
chuyện ấy!” (x. Mt 16,22). Phêrô cho rằng làm như vậy là đúng, là cần thiết,
và chắc chắn sẽ được Thầy khen ngợi như lần trước. Nhưng không ngờ rằng, lần
này chẳng những Thầy không khen mà còn quở mắng ông một cách thậm tệ: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối
Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài
người” (Mt 16,23). Lần trước được Thầy khen “vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy,
Đấng ngự trên trời” (x. Mt 16,17). Còn lần này bị Thầy quở mắng vì “tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của
Thiên Chúa, mà là của loài người” (x. Mt 16,23). Qua lời răn dạy của Đức
Giêsu giúp chúng ta nhìn lại con người của mình, lắm lúc ý nghĩ của chúng ta
chưa chắc là ý nghĩ của Chúa, thậm chí còn trái với ý nghĩ của Chúa (x. Is 55,
8). Cho nên, trong các sự việc hằng ngày chúng ta đừng vội làm theo ý riêng của
mình mà cần phải tìm kiếm và tuân theo ý của Thiên Chúa. Chính Đức Giêsu cũng
đã luôn sống theo thánh ý Chúa Cha, Ngài khẳng định rằng: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (x.
Ga 4,34). Trong vườn Cây Dầu, trước cuộc khổ nạn sắp xảy đến, Ngài đã cầu nguyện
rằng: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho
con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha”
(Mt 26,39). Ý của Chúa được thể hiện qua Lời của Ngài, qua các Giới răn, qua
các Bề trên hợp pháp, qua cha mẹ… Ý của Chúa còn được thể hiện một cách cụ thể
qua lời mời gọi của Đức Giêsu trong bài Tin mừng hôm nay: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”
(Mt 16,24).
Lời
mời gọi này diễn tả hai khía cạnh: khía cạnh tiêu cực, đó là “từ bỏ mình”; khía
cạnh tích cực, đó là “vác thập giá”.
“Từ
bỏ mình” nghĩa là từ bỏ ý riêng của bản thân để tuân theo ý Chúa. Từ bỏ mình là
từ bỏ con người cũ tội lỗi để mặc lấy con người mới. Từ bỏ mình là từ bỏ những
thói hư, tật xấu, những tham, sân, si. Từ bỏ mình là từ bỏ cả những cái thân
thiết khi Chúa đòi hỏi như nhà cửa, ruộng nương, người thân. Từ bỏ mình là từ bỏ
những thứ cồng kềnh khi chúng ta chấp nhận đi con đường hẹp. Đi con đường hẹp
đòi hỏi phải hy sinh, phải “liều mất” để “được”. Đi con đường hẹp sẽ nên hoàn
thiện, sẽ đạt được hạnh phúc vĩnh cửu. Đức Giêsu đã nói: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình
vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải
thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống
mình?” (Mt 16, 25-26).
Còn
“vác Thập giá mình” là đón nhận những đau khổ trong cuộc sống một cách vui vẻ với
niềm hy vọng sẽ được hạnh phúc đời sau, giống như Đức Giêsu đã trải qua đau khổ
rồi mới tới vinh quang phục sinh:
Những
đau khổ đó có thể do tội lỗi gây ra. Sau khi Adong phạm tội, Thiên Chúa đã cho
ông biết : “Ngươi sẽ phải cực nhọc mọi
ngày trong đời ngươi, mới kiếm được miếng ăn từ đất mà ra. Đất đai sẽ trổ sinh
gai góc cho ngươi, ngươi sẽ ăn cỏ ngoài đồng. Ngươi sẽ phải đổ mồ hôi trán mới
có bánh ăn, cho đến khi trở về với đất, vì từ đất, ngươi đã được lấy ra. Ngươi
là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất” (St 3,17-19);
Những
đau khổ đó có thể tự mình gây nên cho mình: Một sự thiếu tiết độ, một thói quen
xấu có thể làm ảnh hưởng đến sức khoẻ, dẫn đến cái chết. Lái xe không cẩn thận,
không giữ luật giao thông nên gây ra tai nạn. Nghiện thuốc lá, nghiện rượu gây
ra các chứng bệnh phổi, tim v.v.;
Những
đau khổ đó có thể do chính con người gây nên cho nhau: Hằng ngày có biết bao
nhiêu vụ bắt cóc trẻ em, cướp bóc, hận thù, kỳ thị, ghen ghét, giết chóc, đàn
áp, cáo gian, đánh đập, làm thực phẩm độc vv…Những đau khổ đó là do người thân,
bạn bè, những người trong xã hội, những người ghét chúng ta gây ra;
Những
đau khổ đó có thể do chính vũ trụ bất toàn: Động đất, bão lụt, hạn hán, ôn dịch…gây
ra biết bao đau khổ cho con người;
Những
đau khổ đó có thể do chúng ta mang danh là kitô hữu: Các cuộc bắt bớ các kitô hữu
qua các thời kỳ lịch sử cho chúng ta thấy điều đó. Chính Đức Giêsu cũng đã từng
nói : “Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi
người ghen ghét…” (x. Mt 10,22). Vì thế, để trung thành với luật Chúa và
Giáo hội, người kitô hữu phải chấp nhận đau khổ.
Nhìn
lại đời sống đức tin, để từ bỏ mình và vác thập giá mình đi theo Chúa một cách
trọn vẹn không phải là chuyện dễ dàng. Có khi chúng ta cũng giống như Phêrô
không sẵn sàng đón nhận những đau khổ xảy đến với mình, không đón nhận đau khổ
trong niềm vui và hy vọng nhưng còn có thái độ gượng ép, thậm chí nhiều khi còn
phàn nàn kêu trách Chúa. Người đàn ông trong câu chuyện ngụ ngôn sau đây có lẽ
cũng là hình ảnh của mỗi người chúng ta: Có một người đàn ông luôn than van về
những nỗi khổ cực của mình gặp phải. Một hôm, thiên thần hiện đến nói với ông :
“Con
hãy theo ta ra nghĩa địa, vì nơi đó người ta để lại thánh giá của cuộc đời
mình. Con hãy mang thánh giá của con ra đó, và hãy lựa thánh giá vừa sức với
con.”
Ông
ta mang thánh giá của mình ra quăng nơi nghĩa địa, ông bắt đầu chọn một cái
khác nhẹ hơn, nhưng ông tìm kiếm mãi mà không được: vì có cây quá dài, nhưng có
cây lại quá ngắn, có cây thì nhẹ nhưng sù sì, khó vác, có cây thì trơn tru
nhưng lại quá nặng, và sau cùng ông nói với thiên thần : “Thưa thiên thần, cây nào cũng khó vác quá, chỉ có cây con định vứt đi
là vừa với sức của con thôi.”
Thiên
thần trả lời: “Phải, Chúa đã trao cho con
một cây thánh giá vừa với sức của con, con hãy vui lòng đón nhận mà vác đi trọn
cuộc đời của mình, đừng than van gì nữa.”
Ước
gì mỗi người chúng ta biết “từ bỏ mình và vác thập giá mình” trong niềm vui và
hy vọng. Nhờ đó, khi Con Người ngự đến trong vinh quang, chúng ta được lãnh nhận
phần thưởng xứng với sự cố gắng của chúng ta. Amen.
Lm. Anthony Trung Thành

Leave a Comment