Suy Niệm Lễ Các Thánh Nam Nữ
Suy Niệm Lễ Các Thánh Nam Nữ
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 5, 1-12a)
"Phúc
cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. - Phúc cho những
ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp. - Phúc cho những ai đau
buồn, vì họ sẽ được ủi an. - Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ
sẽ được no thoả. - Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương.
- Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa. -
Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. - Phúc
cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ.
"Phúc
cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu
khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng
của các con sẽ trọng đại ở trên trời".
Đó là lời Chúa.
Suy Niệm 1:
Trong mầu nhiệm các thánh thông công, có ba thành phần sau đây: Một là
các kitô hữu còn sống ở thế gian, gọi là thành phần chiến đấu; Hai là các linh
hồn đang thanh luyện trong luyện ngục, gọi là thành phần đau khổ; Ba là tất cả
các thánh ở trên trời, gọi là thành phần chiến thắng. Cả ba thành phần này liên
kết mật thiết với nhau: Các thánh trên Thiên đàng bầu cử cho các kitô hữu còn
sống; Các kitô hữu còn sống cầu nguyện, dâng hy sinh, làm việc lành chỉ cho các
linh hồn trong luyện ngục; Các linh hồn trong luyện ngục khi đã được lên Thiên đàng
sẽ bầu cử cho các kitô hữu. Thánh lễ hôm nay Giáo hội mừng kính toàn thể các
Thánh trên Thiên đàng, tức là thành phần chiến thắng, xin được gợi ý suy niệm một
số điểm sau đây:
1. Thiên Chúa luôn
mong muốn mọi người được nên thánh:
Sách Sáng Thế cho chúng ta biết, Thiên Chúa đã dựng nên con người “giống
hình ảnh Ngài” (x. St 1,26-27). Sau khi sa ngã phạm tội, Nguyên tổ mất đi
tình nghĩa với Thiên Chúa, tức là mất đi ân sủng của sự thánh thiện nguyên thủy.
Nhưng Thiên Chúa không bỏ rơi con người,
trái lại, Ngài hứa ban Đấng Cứu Thế để cứu con người (x. St 3,15). Đến thời
gian tới hồi viên mãn, lời hứa đó được thực hiện bởi biến cố Thiên Thần truyền
tin cho Đức Maria (x. Lc 1,26-38). Sau biến cố Truyền tin, Đức Maria cưu mang
và sinh hạ Đấng Cứu Thế là Đức Giêsu. Ngài sống ẩn dật với Đức Mẹ và Thánh
Giuse ở Nazarét suốt 30 năm. Để thi hành sứ mạng Chúa Cha trao phó là giúp mọi
người được lãnh nhận ơn cứu độ, trong ba năm đi rao giảng Tin mừng, Ngài đã
tuyển chọn các Tông đồ, thiết lập Giáo hội, thiết lập các Bí tích, sau cùng
Ngài chịu chết, sống lại và lên trời. Trước khi về trời, Ngài nói với các môn
đệ rằng: “Thầy đi để dọn chỗ cho các con.” (x. Ga 4,1-2). Như vậy, những
gì Thiên Chúa đã làm đều tạo điều kiện và mong muốn mọi người được nên thánh,
được ở trên Thiên đàng với Ngài.
2. Nên thánh là
bổn phận của mỗi người chúng ta:
Từ thời Cựu ước, Thiên Chúa đã mời gọi dân Do thái rằng: “Các ngươi
phải nên thánh, vì Ta là Đấng Thánh” (Lv 20,26). Sang thời Tân Ước, Đức
Giêsu đã lặp lại lời mời gọi đó: “Các Con hãy nên thánh như Cha các con trên
trời là Đấng Thánh” (Mt 5,48). Sau này, tôi tớ đáng kính của Chúa, Đức Hồng
Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận cũng đã cho biết: “Ai phải nên Thánh? Tất cả mọi người không có luật trừ. Khởi sự từ
chính mình con, vì Chúa mời gọi tất cả.” (Đường Hy Vọng số 92). Như vậy, nên thánh là bổn phận của mỗi người kitô hữu chúng ta.
3. Nhưng làm thế
nào để chúng ta có thể nên thánh?
Để nên thánh thì
cần phải muốn: Tục ngữ Tây phương có
câu: “Vouloir c’est pouvoir” (muốn là có thể): Muốn làm giáo viên thì có thể
trở thành giáo viên; Muốn làm bác sĩ thì có thể trở thành bác sĩ; Muốn làm kỷ
sư thì có thể trở thành kỷ sư; muốn làm tu sĩ, linh mục thì có thể trở thành tu
sĩ, linh mục...Nhưng động từ “muốn” đó diễn tả một quá trình phấn đấu, học tập,
trau dồi những gì cần thiết cho “chức vụ” của mình. Chẳng hạn, muốn làm kỷ sư
thì phải vào trường đào tạo nghề kỷ sư, muốn làm linh mục thì phải trải qua
thời gian đào tạo của Giáo hội. Từ đó chúng ta có thể nói: Muốn nên thánh thì có thể nên thánh được. Thật
vậy, khi nghe tin phong thánh Phanxicô Xaviê, Thánh Phanxicô Salê (Francois de Sales) liền nói: - Đó là thánh Phanxicô thứ ba, tôi
sẽ là Phanxicô thứ bốn. Qủa thực, ngài đã trở thành thánh Phanxicô thứ bốn.
Thánh Augustinô thì nói: “Ông nọ bà kia
làm được sao tôi không” và Ngài đã
nên thánh. Cho nên, muốn là có thể.
Tôi muốn nên thánh thì tôi có thể nên thánh, với điều kiện tôi phải thực hành
những gì cần thiết mà Chúa và Giáo hội đòi buộc để nên thánh.
Để nên thánh cần phải giữ mình sạch tội: Giữ mình sạch tội là tuân giữ 10 điều răn Thiên Chúa, các điều răn Hội thánh, bảy mối
tội đầu. Vì tội đối nghịch với sự thánh thiện như bóng tối đối nghịch với ánh
sáng. Thánh vịnh 24,4 của bài đáp ca hôm nay cho biết, các thánh là những “người có bàn tay vô tội và tâm hồn
trong sạch, không để lòng xuôi theo sự giả trá.” Phúc thứ sáu trong tám mối
phúc thật cũng cho biết rằng: “Phúc thay
ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa" (Mt 5,8). Vì thế, để nên thánh cần phải
giữ mình sạch tội.
Để nên thánh cần phải có lòng sám hối: Nếu giữ được mình sạch tội thì quá tốt, vì đã
nên thánh. Nhưng trong suốt hành trình dương thế ít người giữ được tâm hồn
trong sạch, vô tội. Vì thế, ai phạm tội thì phải có lòng sám hối ăn năn và nhận
lãnh ơn tha thứ của Chúa qua Bí tích Giao hòa. Thánh Phaolô nói rằng: “Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp
sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải
để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con
người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và
thánh thiện.” (Ep 4,22-24). Thánh Gioan viết: “Các con thân mến, Cha viết những điều này cho các con, để các con đừng
phạm tội. Nhưng nếu có ai phạm tội, thì chúng ta có Đức Giêsu Kitô, Đấng Công
Chính, làm trạng sư nơi Đức Chúa Cha. Chính Người là của lễ đền tội chúng ta;
không nguyên đền tội chúng ta mà thôi, nhưng còn đền tội cho cả thế gian.” (1Ga
2,1-2).
Trong hạnh các thánh, rất nhiều vị có quá khứ
tội lỗi nhưng nhờ có lòng sám hối mà đã nên thánh: Thánh Mathêu, thánh
Augustinô, thánh Phêrô, thánh Maria Madalêna...Nếu chúng ta có tội, nhất là tội
nặng nhưng biết sám hối kịp thời chúng ta cũng có thể nên thánh.
Để nên thánh cần phải chu toàn bổn phận: Rất nhiều vị thánh đã nên thánh bằng những
phương pháp đặc biệt mà có lẽ chúng ta không thể bắt chước được. Nhưng có một
cách nên thánh chung mà ai cũng có thể làm được, đó là nên thánh bằng cách chu
toàn bổn phận: Bổn phận làm vợ chồng, cha mẹ, con cái, linh mục, tu sĩ, thầy
giáo, học sinh, bác sĩ, công nhân... Tôi tớ đáng kính, ĐHY Phanxicô Nguyễn Văn
Thuận nói: “Các thánh không nên thánh vì nói
tiên tri hay làm phép lạ. Các Ngài đâu làm gì lạ! Họ chỉ chu toàn bổn phận” (ĐHV số 25). Đối với Ngài, “Bổn
phận chính là Thánh Ý Chúa trong giây phút hiện tại” (ĐHV Số 17). Vì thế,
Ngài cho biết: “Thợ nên thánh ở
công xưởng, lính nên thánh ở bộ đội, bệnh nhân nên thánh ở bệnh viện, học sinh
nên thánh ở học đường, nông phu nên thánh ở ruộng rẫy, linh mục nên thánh trong
mục vụ, công chức nên thánh ở công sở. Mỗi bước tiến là một bước hy sinh trong
bổn phận” (ĐHV 24). Và Ngài kết luận: “Bổn
phận là giấy để vào được Nước Trời” (ĐHV Số 27). Như vậy, chu toàn bổn phận thì đã nên
thánh rồi. Nên thánh bằng cách này thì hết sức dễ dàng, ai cũng có thể làm được.
Ngày kia, cha Dan nói chuyện với một người
thợ sắp chữ in. Cha đặt câu hỏi: “Con có bao giờ nghĩ rằng mình phải nên
thánh không?”
Người
thợ đơn sơ trả lời: “Thưa cha, khó quá vì từ mai đến tối, con phải sắp chữ
để in, không có thời giờ để nghĩ đến việc nên thánh.”
Cha Dan
động viên: “Nên thánh không khó gì đâu. Nên thánh không cần phải làm điều
chi lạ. Khi con sắp chữ, con sắp vì Chúa, con làm vì lòng kính mến Chúa.”
Người thợ thuận lời: “Dạ, để con thử.”
Vài ngày sau, người thợ đến tìm cha Dan và
nói: “Thưa cha, nên thánh không khó như con đã tưởng.”
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chu toàn bổn phận là
hoàn tất ý định của Chúa Cha trao phó, xin giúp chúng con cũng biết chu toàn bổn
phận hằng ngày của mình với lòng yêu mến Chúa. Amen.
Lm. Anthony Trung Thành
Suy Niệm 2:
Trong suốt năm phụng vụ, Giáo hội kính nhớ
rất nhiều vị thánh. Đó là những vị đã được Giáo hội tuyên phong lên bậc Hiển
Thánh. Ngoài các vị có tên tuổi đó, còn có vô số vị chưa được tuyên phong Hiển
Thánh. Hôm nay, Giáo hội mừng kính tất cả các thánh nam nữ. Tức là những người
đã hoàn thành nhiệm vụ trần gian này mà nay đã được hưởng mặt Chúa trên Thiên đàng.
Nói theo ngôn ngữ bình dân, họ là những người đã được lên Thiên đàng. Các Ngài thuộc
mọi cấp bậc, địa vị trong Giáo hội cũng như ngoài xã hôi. Các Ngài là những
Giáo Hoàng, Giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân. Các Ngài là vua chúa, là quân
nhân, là bác sỹ, là giáo viên, là nông dân. Các Ngài là tổ tiên, ông bà, cha
mẹ, anh chị em, bạn bè của chúng ta. Các Ngài là những người đã thực hiện tám
mối phúc thật mà chúng ta nghe trong bài Tin mừng hôm nay : Tâm hồn nghèo
khó ; Sống hiền lành ; Sống sầu khổ ; Khát khao nên người công
chính ; Xót thương người ; Tâm hồn trong sạch ; Xây dựng hoà
bình ; Bị bách hại vì sự công chính. Hay như sách Khải Huyền diễn tả: « Các Ngài là những người đã đến, sau
khi trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong
máu Con Chiên”(Kh 7,14). Các Ngài nên thánh bằng nhiều con đường khác nhau:
Có những vị không bao giờ mắc một tội trọng nào, kể cả những tội nhẹ cố tình
như thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, thánh Louis Gonzaga. Có những vị đã mang một
quá khứ đầy tội lỗi nhưng biết sám hối ăn năn trở về với Chúa và quyết tâm sửa
đổi mình như kẻ trộm lành, thánh Phêrô, thánh Maria Mađalêna, thánh Augustinô. Có
những vị đã đổ máu mình làm chứng cho niềm tin vào Thiên Chúa, như thánh Phêrô
Vũ Đăng Khoa và các thánh Tử đạo. Có những vị dứt khoát thà chết chứ không phạm
tội mất lòng Chúa như thánh Maria Goretti. Có những vị tự nguyện chết thay cho
người khác vì lòng bác ái yêu thương như Thánh Maximilianô Kolbe. Có những vị
đã chu toàn bổn phận người cha người mẹ trong gia đình một cách xuất sắc như
thánh Louis và Zélie, phụ mẫu của thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Có những vị
đã suốt đời hy sinh vì con vì chồng như thánh Monica. Có những vị chuyên làm
việc bác ái, cứu giúp những người bị xã hội bỏ rơi như Mẹ Têrêxa Cacutta, thánh
Vinhsơn Phaolô. Có những vị nên thánh bằng sự hy sinh cầu nguyện trong bốn bức
tường dòng kín như Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Có những vị nên thánh bằng cách
đi khắp nơi rao giảng Tin mừng như Thánh Phanxicô Xaviê…
Đã có một thời người ta nghĩ rằng, chỉ có các
bậc “chân tu” như Giáo hoàng, Giám mục, linh mục, tu sỹ mới có bổn phận nên
thánh. Đây là một quan niệm sai lầm. Nên thánh không là đặc quyền đặc lợi của
riêng ai nhưng là bổn phận và quyền lợi của tất cả mọi người. « Hãy nên thánh vì Ta là Đấng Thánh »(1Pr
1,16). Trong bài huấn dụ ngày 19 tháng 11 năm 2014, Đức Thánh Cha Phanxicô nói:
“Để nên thánh, không nhất thiết phải là
giám mục, linh mục, hay tu sĩ...Tất cả chúng ta được kêu gọi nên thánh!”.
Và Ngài đưa ra cách thế nên thánh của mọi bậc
sống như sau: « Nếu là người thánh
hiến, thì hãy nên thánh bằng cách vui sống sự tận hiến và sứ vụ của mình. Nếu
bạn là người kết hôn, thì hãy nên thánh trong sự yêu thương và chăm sóc chồng
hoặc vợ mình, như Chúa Kitô đã làm với Giáo Hội. Nếu bạn là tín hữu không kết
hôn, thì hãy nên thánh bằng cách chu toàn công việc của mình trong sự lương
thiện và khả năng chuyên môn và dành thời gian để phục vụ anh chị em mình. Bạn
có thể nên thánh tại nơi bạn đang làm việc. Thiên Chúa ban cho bạn ơn nên
thánh. Thiên Chúa hiệp thông với bạn. Mỗi ngày ta có thể nên thánh, nghĩa là
cởi mở đón nhận ơn thánh, biến đổi chúng ta từ bên trong và dẫn đưa chúng ta
đến sự thánh thiện. Nếu bạn là người cha mẹ hoặc là ông bà nội ngoại, thì hãy
nên thánh bằng cách hăng say dạy cho các con các cháu biết và theo Chúa Giêsu.
Và điều này đòi nhiều kiên nhẫn, để trở thành cha mẹ tốt, ông bà tốt, và việc
nên thánh đến trong sự kiên nhẫn ấy, thực thi đức kiên nhẫn.
Bạn là giáo lý viên, là nhà giáo dục hay người thiện nguyện ư? Hãy nên
thánh bằng cách trở thành dấu chỉ hữu hình về tình thương của Thiên Chúa và sự
hiện diện của Ngài cạnh chúng ta”.
Như vậy, nên thánh trước tiên là chu toàn bổn
phận. Bổn phận của người sống đời thánh hiến. Bổn phận của người sống độc thân.
Bổn phận của người sống bậc gia đình. Bổn phận của người làm nghề giáo dục. Bổn
phận nơi công việc hiện tại mình đang làm. Chính Đức Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn
Thuận đã khẳng định: “Bổn phận là ý Chúa
trong giây phút hiện tại. Bổn phận là giấy vào Nước Trời”.
Người ta kể rằng: Có lần Thánh Antôn tu rừng
xin tá túc ở trong một ngôi nhà của anh thợ đóng giày theo lệnh của Chúa. Hai
vợ chồng dọn một bữa ăn và chuẩn bị chỗ ngủ cho thánh nhân. Ngài tá túc ở đó ba
ngày, hỏi thăm về đời sống, công việc làm ăn. Nhờ những câu chuyện qua lại họ
đã trở thành bạn thân với nhau. Sau đó Thánh Antôn từ giã họ trở về nhà, Chúa
mới hỏi ngài:
- Con thấy người thợ giày như thế nào?
Thánh nhân thưa lại:
- Ông là một người đơn sơ. Vợ ông có thai và
sắp sinh con. Họ có vẻ yêu nhau lắm. Ông ta có một cửa tiệm nhỏ để đóng giày và
sửa giày. Ông làm việc hăng say. Gia đình ông sống đạm bạc với số tiền kiếm
được nhưng luôn biết chia sẻ tiền bạc lương thực cho những người kém may mắn
hơn ông. Ông và vợ ông tin tưởng mãnh liệt vào Chúa và cầu nguyện ít nhất mỗi
ngày một lần. Họ có nhiều bạn thân và người thợ giày thì kể chuyện khôi hài
luôn miệng.
Chúa lắng tai nghe thánh Antôn và cuối cùng Người phát
biểu: Antôn, con là vị thánh sống, người
thợ giày và vợ ông cũng là những vị thánh sống.
Câu chuyện trên dạy chúng ta bài học: Nên thánh bằng cách chu toàn
bổn phận trong niềm vui và trong những công việc nhỏ nhặt hằng ngày. Biến những
công việc hằng ngày thành món quà yêu thương cho những người xung quanh. Cũng
trong bài huấn dụ trên, Đức Thánh Cha
Phaxicô gợi ý cho chúng ta: ‘Một bà đi
chợ để mua đồ ăn và thấy một bà láng giếng và họ bắt đầu nói chuyện, và rồi đến
những điều nói hành nói xấu. Bà ấy nói: "Không, không, tôi không thể nói
xấu một ai cả". Đó là một bước tiến về sự thánh thiện, điều ấy giúp bạn
nên thánh hơn. Rồi về nhà, đứa con xin bạn nói chuyện một chút về những chuyện
tưởng tượng. Bạn nói: "Ba mệt lắm, hôm nay ba đã làm việc nhiều lắm".
Nhưng nếu bạn kiên nhẫn lắng nghe con, thì đó là một bước tiến đến sự thánh
thiện. Rồi đến cuối ngày ai cũng mệt, nhưng nếu bạn nói: chúng ta hãy cầu
nguyện! thì đó là một bước tiến đến sự thánh thiện. Chúa nhật, chúng ta đi lễ
và rước lễ, và thỉnh thoảng xưng tội, thanh tẩy chúng ta, đó là một bước tiến
đến sự thánh thiện! Rồi lòng kính mến Đức Mẹ, tôi đọc kinh mân côi và cầu
nguyện. Đó là một bước tiến đến sự thánh thiện... Có bao nhiêu bước tiến nho
nhỏ để nên thánh. Mỗi bước tiến về sự thánh thiện, làm cho chúng ta trở thành
những người tốt lành hơn, được giải thoát khỏi tính ích kỷ và thái độ khép kín
vào mình, cởi mở đối với các anh chị em và những nhu cầu của họ’.
Tóm lại, ai cũng có thể nên thánh. Và có nhiều con đường nên thánh
khác nhau. Nhưng trên hết phải biết chu toàn bổn phận của mình bằng những công việc
hằng ngày: “Thợ nên thánh ở công xưởng,
lính nên thánh ở bộ đội, bệnh nhân nên thánh ở bệnh viện, học sinh nên thánh ở
học đường, nông phu nên thánh ở ruộng rẫy, linh mục nên thánh trong mục vụ,
công chức nên thánh ở công sở. Mỗi bước tiến là một bước hy sinh trong bổn
phận” (ĐHV 24). Nhờ lời chuyển cầu của các Thánh, xin Chúa giúp chúng ta
chu toàn bổn phận nên thánh của mình để ngày sau chúng ta được cùng các thánh
ca ngợi Chúa trên thiên đàng. Amen
Lm. Anthony Trung Thành
Suy Niệm 3:
Ngày lễ kính các thánh nam nữ hôm nay là một ngày lễ vui: Vui vì
có vô số những người đi trước chúng ta đang được hưởng hạnh phúc với Chúa trên
Thiên đàng. Sách Khải huyền cho chúng ta biết: "Tôi đã nhìn thấy đoàn
người đông đảo không thể đếm được, họ thuộc đủ mọi nước, mọi chi họ, mọi
dân tộc và mọi thứ tiếng”(Kh
7,9). Vui vì trong số các
thánh có tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em và những người đã từng sống với
chúng ta. Ngày lễ hôm nay cũng là một
ngày lễ tràn đầy hy vọng: Hy vọng vì chúng ta biết được rằng, Thiên đàng
là đích điểm của mỗi người chúng ta; hy vọng vì các thánh cũng là những người
như chúng ta nhưng các ngài đã vượt qua được những bất toàn trong cuộc sống,
đặc biệt các ngài đã vượt qua được những đau khổ như sách Khải Huyền cho biết:
Các ngài “là những người từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy áo trắng
trong máu Con Chiên" (Kh 7,14). Nhưng
mừng ngày lễ kính các thánh hôm nay chúng ta không chỉ dừng lại ở niềm vui,
niềm vinh dự hay niềm hy vọng suông, mà chúng ta cần phải noi gương các thánh
để thực hiện lời mời gọi của Thiên Chúa: “Hãy
nên thánh vì Ta là Đấng Thánh”(Lv 11,45).
Thật vậy, nên thánh là bổn phận của mỗi người kitô hữu. Nhưng làm
thế nào để nên thánh? Có nhiều cách để nên thánh:
Có những người nên thánh vì họ đã thực hiện trọn vẹn cả Tám Mối
Phúc Thật mà chúng ta vừa nghe qua bài Tin mừng hôm nay. Nhưng cũng có những
người nên thánh chỉ thực hiện một trong tám mối phúc thật đó: Có những người nên
thánh vì biết sống tinh thần nghèo khó; có những người nên thánh vì biết sống
hiền lành; có những người nên thánh vì nhận ra tội lỗi của mình xúc phạm đến
Thiên Chúa và anh chị em mình nên họ lo buồn khóc lóc xin Chúa tha thứ; có
những người nên thánh vì họ khát khao trở nên công chính, thánh thiện; có những
người nên thánh vì biết xót thương người; có những người nên thánh vì biết xây
dựng hòa bình; có những người nên thánh vì biết sống trong sạch; có những người
nên thánh vì biết chấp nhận những đau khổ vì sự công chính, vì sự thật, vì Chúa
và vì anh chị em mình.
Có những người nên thánh vì họ chấp nhận đi qua con đường hẹp. Tin
mừng cho chúng ta biết, trên con đường đi lên Giêrusalem, có người hỏi Đức
Giêsu: “Phải chăng chỉ có một số ít được
rỗi?” (Lc 13,23). Đức Giêsu không trả lời trực tiếp câu hỏi đó, nhưng Ngài
mời gọi mọi người: “Hãy chiến đấu để qua
được cửa hẹp mà vào”(Lc 13,24). Đi qua cửa hẹp là đi qua con đường đau khổ,
con đường thập giá. Chính Đức Giêsu đã đi qua con đường đau khổ rồi mới tới
vinh quang Phục Sinh: “Con Người phải đau
khổ nhiều, bị các vị Kỳ lão, các Thượng tế, và các Luật sĩ khai trừ và giết
chết, nhưng ngày thứ ba Người sẽ sống lại” (Lc 9,22). Ngài cũng mời gọi mỗi
người chúng ta: “Ai muốn theo Ta, hãy từ
bỏ mình vác thập giá mỗi ngày mà theo” (Lc, 9,23). Như vậy, để nên thánh,
để được hưởng sự sống vĩnh cửu phải đi qua cong đường hẹp, con đường đau khổ. Trong
bài đọc thứ nhất, Thánh Gioan cũng cho chúng ta biết, những người trên Thiên
đàng “là những người từ đau khổ lớn lao
mà đến”(x. Kh 7,14).
Có những người nên thánh trong đời sống gia đình. Có những người
nên thánh trong bậc sống tu trì, dâng hiến. Có những người nên thánh ngay tại
những nơi mình làm việc. Họ nên thánh khi biết chu toàn bổn phận trong vui tươi:
Bổn phận làm người kitô hữu; bổn phận làm Giáo hoàng, Giám mục, Linh mục, Tu
sĩ; bổn phận của người làm cha, làm chồng, làm mẹ, làm vợ, làm con cái; bổn
phận của học sinh, sinh viên, nhà giáo, bác sỹ, công nhân…Bổn phận đó có khi
rất nặng nhọc nhưng có khi cũng chỉ là những công việc nhỏ nhặt hằng ngày. Họ là
những người đã thực hành lời đề nghị thật đơn giản của Đức Hồng Y Newman sau đây: “Trước
hết, hãy đi ngủ theo đúng giờ đã định và hãy ngủ dậy theo đúng giờ đã định; khi
đọc kinh, dự lễ, hãy làm cho sốt sắng, đừng cố ý lo ra; lòng trí đừng suy nghĩ
những điều xấu xa dơ bẩn; khi ăn, khi uống, hay khi làm bất cứ việc gì, hãy làm
vì lòng yêu Chúa và làm cho sáng danh Chúa; cố gắng năng nguyện gẫm vắn tắt;
tối đến, xét mình trước khi đi ngủ.”
Có những người nên thánh khi giữ được trọn vẹn chiếc áo trắng ngày
lãnh nhận Bí tích Rửa tội. Họ xa tránh tội lỗi. Họ chống trả được ba thù: ma
quỷ, thế gian, xác thịt. Họ không bao giờ phạm một tội nặng hay tội nhẹ cố tình
nào. Họ thà chết chứ không phạm tội mất lòng Chúa. Như Thánh Vịnh 24, 4 cho
biết: “Đó là kẻ tay sạch lòng thanh, chẳng
mê theo ngẫu tượng, không thề gian thề dối.”
Có những người nên thánh vì biết nhận ra tội lỗi của mình và quyết
tâm thống hối ăn năn trở về với Chúa. Đó là Thánh Phêrô đã nên thánh sau khi chối
Chúa ba lần; đó là Thánh Phaolô đã nên thánh sau khi bắt bớ, giết chết các kitô
hữu; đó là Thánh Mathêu đã nên thánh sau khi làm nghề thu thuế; đó là Thánh
Augustinô đã nên thánh sau một cuộc sống ăn chơi trác táng…và biết bao nhiêu người
đã có quá khứ tội lỗi nhưng nên thánh nhờ biết thống hối ăn năn trở về với Chúa
và làm hòa với anh chị em mình. Đây là con đường nên thánh của đa số nhân loại,
vì “không vị thánh nào mà không có quá
khứ, không tội nhân nào mà không có tương lai.”
Tóm lại, có nhiều con đường nên thánh. Nên thánh là nên giống
Chúa. Để được nên giống Chúa phải đi con đường mà Chúa đã vạch ra và các Thánh
đã đi qua: đó là con đường của Tám Mối Phúc Thật, con đường hẹp, biết chu toàn
bổn phận, con đường trong trắng vô tội và nếu mắc tội thì phải biết thống hối
ăn năn.
Để thêm động lực nên thánh, chúng ta cùng nhau nghe câu chuyện sau
đây: Tại một vùng nông thôn nước Mỹ, có hai anh em nhà kia vì quá đói kém, bần
cùng đã rủ nhau đi ăn cắp cừu của nông dân trong vùng. Không may hai anh em bị
bắt. Dân trong làng đưa ra một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự “ST”,
có nghĩa là quân trộm cắp (viết tắt từ chữ Stealer).
Không chịu nổi sự nhục nhã này, người anh đã trốn sang một vùng
khác sinh sống hòng chôn chặt dĩ vãng. Thế nhưng anh chẳng bao giờ quên được
nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi anh về ý nghĩa hai chữ “ST” đáng
nguyền rủa này.
Còn người em, anh tự nói với bản thân mình: “Tôi không thể
từ bỏ sự tin cẩn của những người xung quanh và của chính tôi.” Thế là anh
tiếp tục ở lại xứ sở của mình. Chẳng mấy chốc anh đã xây dựng cho mình một sự
nghiệp cũng như tiếng thơm là một người nhân hậu. Anh sẵn sàng giúp đỡ người
khác với tất cả những gì mình có thể. Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi,
hai mẫu tự “ST” vẫn còn in dấu trên vầng trán anh.
Ngày kia, có một người lạ mặt hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa
hai mẫu tự này. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Tôi không biết rõ
lai lịch của hai chữ viết tắt ấy, nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi
đoán hai chữ đó có nghĩa là người thánh thiện (Saint).”
Lạy Chúa, chúng con là kẻ
tội lỗi, nhưng được Chúa mời gọi nên Thánh. Xin cho mọi người chúng con biết
thực hiện những giáo huấn mà Chúa truyền dạy, đồng thời bắt chước gương các
Thánh để chu toàn bổn phận nên thánh mọi ngày. Amen.
Lm. Anthony Trung Thành

Leave a Comment