Suy Niệm Chúa Nhật IV Phục Sinh – Năm A
Suy Niệm Chúa
Nhật IV Phục Sinh – Năm A
Tin Mừng Chúa
Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 10, 1-10)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Thật, Ta bảo thật
cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác,
thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ
ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi
đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy
đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo
người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ".
Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người
muốn nói gì.
Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: "Thật, Ta bảo thật
các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm
cướp, và chiên đã không nghe chúng.
Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi,
người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn
trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống
dồi dào". Đó là Lời Chúa !
Suy Niệm: Mục
tử thật – Mục tử giả; Chiên thật – Chiên giả.
Giáo Hội dành riêng Chúa nhật IV Phục Sinh này để cầu
nguyện cho ơn thiên triệu linh mục và tu sĩ. Vì thế, Lời Chúa hôm nay xoay
quanh chủ đề mục tử và chiên. Đức Giêsu gọi mình là mục tử thật, mục tử nhân
lành. Ngài cũng muốn những ai tham dự vào chức vụ mục tử cũng hãy trở nên mục
tử thật, mục tử nhân lành chứ không phải là mục tử giả. Còn những ai là chiên
của Ngài thì cũng phải là chiên thật chứ không phải là chiên giả. Vậy, thế nào
gọi là mục tử thật, mục tử nhân lành? Thế nào gọi là mục tử giả? Thế nào gọi là
chiên thật hay chiên giả?
1. Thế nào
gọi là mục tử thật?
Mục tử thật là mục tử “đường đường chính chính” luôn yêu
thương đàn chiên: hiểu biết và cảm thông với đàn chiên; lo lắng chăm nom đàn
chiên; sẵn sàng hy sinh vì đàn chiên. Tin mừng hôm nay cho chúng ta biết thế
nào là vị mục tử thật: “Ai qua cửa mà
vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe
theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã
lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng
kẻ ấy”(Ga 10, 1-4).
Đức Giêsu chính là mục tử thật.
Ngài là vị mục tử nhân lành. Chính Ngài tuyên bố: “Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta và các chiên Ta biết Ta”(Ga
10, 14 ). Thật vậy, Ngài là mục tử nhân lành: Vì Ngài không những biết từng con
chiên mà Ngài còn đi tìm các con chiên bị thất lạc: “Chính Ta sẽ tìm kiếm chiên của Ta, và Ta sẽ chăm nom đến chúng”(Ez
34, 10); Ngài chăm sóc và băng bó
những con chiên bị xây xát, bệnh hoạn: “Chiên
thất lạc, Ta sẽ tìm kiếm. Chiên tản mác, Ta sẽ lùa về. Chiên xây xát, Ta sẽ
băng bó. Chiên bệnh hoạn, Ta sẽ bổ sức”(Ez 34, 16); Ngài cho các con chiên
được sống dồi dào: “Ta đến để cho chiên
được sống và sống dồi dào”(Ga 10,10).
Điều này đã được chứng minh
một cách cụ thể qua những hành động trong suốt ba năm đời sống công khai của
Ngài: Chính Ngài đã từng gặp gỡ và chữa lành các bệnh nhân, tha thứ cho những
người tội lỗi; chính Ngài là người cha trong “dụ ngôn người cha nhân hậu”(x. Lc 15, 11-32), là người chủ chiên
trong “dụ ngôn con chiên bị mất”(x.
Lc 15,4-7), là người đàn bà trong “dụ
ngôn đồng bạc bị đánh mất”(x. Lc 15, 8-10); chính Ngài đã chấp nhận hy sinh
mạng sống mình cho đàn chiên được sống và sống dồi dào (x. Ga 10,11). Không những thế, Ngài còn hơn hẳn các mục tử bình thường
vì chỉ có Ngài mới cho đàn chiên được sự sống đời đời: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong
và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi”(Ga 10,28).
2. Thế nào gọi
là mục tử giả?
Đức Giêsu cho chúng ta biết thế nào là mục tử giả: Đó
là những mục tử “không đường đường chính chính”, nghĩa là những kẻ không qua
cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác; đó là những kẻ đến chỉ để ăn
trộm, để sát hại và phá huỷ đàn chiên (x. Ga 10,10).
Thật vậy, mục tử giả là mục tử không có trách nhiệm
với đàn chiên: “Con chiên nào mất, nó
chẳng quan tâm; con thất lạc, nó chẳng đi tìm; con bị thương, nó không chạy
chữa; con mạnh khoẻ, nó chẳng dưỡng nuôi” (Dc 11,16a); mục tử giả là mục tử
không lo chăn dắt đàn chiên mà chỉ nghĩ đến mình, sẵn sàng bóc lột đàn chiên để
phục vụ cho nhu cầu của mình, như tiên tri Êdêkiel đã nói: “Sữa các ngươi uống, len các ngươi mặc, chiên béo tốt thì các ngươi
giết, mà đàn chiên lại không lo chăn dắt” (Ed 34,3); mục tử giả là mục tử thống trị đàn chiên “một cách tàn bạo và hà khắc” (x. Ed
34,3); mục tử giả là mục tử “đã xua đuổi
và chẳng lưu tâm gì đến đàn chiên” (x. Gr 23,2b); mục tử giả luôn tác hại
đến đàn chiên, có thể làm cho đàn chiên phải tan tác (x. Gr 23,2).
Tóm lại, mục tử giả không có tình thương với đàn
chiên, không muốn mang vào mình “mùi chiên”, không chấp nhận hy sinh, thiệt
thòi về mình vì đoàn chiên, trái lại coi đàn chiên như là phương tiện, bắt
chúng phải hy sinh phục vụ cho lợi ích riêng tư và tham vọng của mình.
3. Thế nào là chiên thật?
Chiên thật là chiên biết nghe
tiếng của Chủ chiên. Đức Giêsu nói: “Chiên
Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi, Tôi cho chúng được
sống đời đời và chúng sẽ không bao giờ hư mất”(Ga 10, 27). Tiếng chủ chiên
ở đâu? Đó là tiếng Chúa qua Kinh Thánh; đó là lời giáo huấn của Hội Thánh; đó
là tiếng nói của lương tâm; đó là sự hướng dẫn dạy dỗ của những kẻ thay mặt
Chúa như cha mẹ, thầy cô giáo, anh chị và những người khôn ngoan.
Chiên thật thì phải biết tin
tưởng, phó thác và yêu mến Chủ chăn của mình. Vì Chủ chiên luôn quan tâm, chăm
sóc và cho chiên được sống và sống dồi dào. Điều đó được diễn tả một cách cụ thể
qua Thánh vịnh 22: “Chúa là mục tử chăn
dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm
nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi
trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người. Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con
sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.
Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm
dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa. Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp
ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài
triền miên” (Tv 23).
Ngày hôm nay, Đức Giêsu mục tử
nhân lành vẫn tiếp tục nuôi dưỡng chúng ta qua Lời của Ngài, qua các Bí tích.
Ngài chăm sóc chúng ta qua Giáo hội của Ngài. Vì vậy, chúng ta phải đáp trả
bằng việc lắng nghe, tin tưởng phó thác và yêu mến Ngài.
4. Thế nào là chiên giả?
Đó là những người kitô hữu trên
danh nghĩa nhưng không sống theo tinh thần của Bí tích Rửa tội là từ bỏ ma quỷ
và tuyên xưng đức tin.
Đó là những kẻ không thực hành
bác ái yêu thương như lời Đức Giêsu nói: “Vì
xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta
là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không
cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.” Nên gọi họ
là dê (x. Mt 25,31-46).
Đó là những “giáo gian”, là những
kitô hữu luôn bắt cá hai tay, bên nào có lợi cho mình thì theo bên đó. Họ có
thể vì tiền, vì quyền, vì lợi ích của mình mà bán rẻ Giáo hội, bán rẻ anh chị
em của mình.
5. Câu hỏi gợi ý và cầu nguyện
Mỗi người chúng ta hãy tự xét
mình xem: Tôi có phải là mục tử thật, mục tử tốt lành đối với những người Chúa
giao phó cho tôi coi sóc không? Hay tôi chỉ là mục tử giả, là kẻ trộm cướp? Tôi
có phải là con chiên thật, con chiên ngoan trong đoàn chiên của Chúa của Giáo
hội không? Hay tôi chỉ là con chiên giả, thậm chí là con dê luôn phá hoại Giáo
hội, làm hại anh chị em mình? Tôi đã đóng góp gì cho ơn thiên triệu linh mục và
tu sĩ ?
Lạy Chúa xin cho mỗi người chúng con trở thành những mục
tử nhân lành khi chúng có có trách nhiệm với anh chị em mình. Đồng thời, xin
cho chúng con luôn là con chiên ngoan hiền trong đàn chiên của Chúa và Giáo
hội. Amen.
Lm. Anthony
Trung Thành

Leave a Comment