CHÚA NHẬT
XIV THƯỜNG NIÊN – NĂM A
Học Với Đức
Giêsu - Con Đường Của Người Môn Đệ
(Dcr 9,9-10;
Rm 8,9.11-13; Mt 11,25-30)
Trong suốt
hành trình rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu không chỉ mời gọi con người tin vào
Người, nhưng còn mời gọi họ trở thành môn đệ của Người. Người môn đệ không chỉ
đón nhận giáo huấn, nhưng còn bước vào một tiến trình đào luyện để ngày càng
nên giống Thầy mình. Theo Đức Giêsu không chỉ là thay đổi một vài lối sống bên
ngoài, mà còn là để Người biến đổi toàn bộ con người của mình.
Đó cũng
chính là ý nghĩa của lời mời gọi trong Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy mang lấy ách của Tôi, và hãy học với Tôi, vì
Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt
11,29). Điều đáng chú ý là Người không bảo chúng ta học nơi Người khả năng
giảng thuyết hay làm phép lạ, nhưng hãy học nơi chính trái tim hiền lành và
khiêm nhường của Người. Tuy nhiên, chúng ta không thể sống những nhân đức ấy
chỉ bằng sức riêng, mà cần đến ân sủng và sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Vì thế,
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta học nơi Đức Giêsu sự hiền lành, sự khiêm
nhường và biết cậy dựa vào Chúa Thánh Thần để ngày càng trở nên giống Người hơn.
1. Học với
Đức Giêsu để sống hiền lành
Điều đầu
tiên Đức Giêsu muốn các môn đệ học nơi Người là sự hiền lành: “Hãy học với tôi,
vì Tôi hiền lành...” (Mt 11,29). Trong suốt sứ vụ công khai, Đức Giêsu đã thực
hiện nhiều phép lạ và giảng dạy với quyền năng. Thế nhưng, khi nói về chính
mình, Người không nhấn mạnh đến khả năng làm phép lạ hay giảng dạy, mà giới
thiệu một trái tim hiền lành. Điều đó cho thấy hiền lành không chỉ là một nhân
đức luân lý, mà còn là nét nổi bật nơi chính con người Đức Kitô; vì thế, người
môn đệ cũng được mời gọi mang lấy tâm tình ấy của Thầy mình.
Theo Kinh
Thánh, hiền lành không phải là yếu đuối, nhưng là sức mạnh của người biết làm
chủ bản thân, lấy điều thiện thắng điều ác và lấy tình yêu vượt thắng hận thù.
Vì thế, Đức Giêsu đã khẳng định: “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa
làm gia nghiệp” (Mt 5,5).
Sự hiền
lành ấy được thể hiện trong suốt cuộc đời Đức Giêsu. Người cảm thông với người
đau khổ, xót thương người tội lỗi, kiên nhẫn với các môn đệ và luôn chọn yêu
thương thay vì kết án. Đỉnh cao của sự hiền lành là trên thập giá, khi Người
vẫn cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc
23,34). Chính lúc ấy, Đức Giêsu đã chiến thắng hận thù bằng tình yêu và chiến
thắng bạo lực bằng lòng thương xót.
Ngày nay,
khi con người dễ bị cuốn vào những tranh cãi, nóng giận và chia rẽ, lời mời gọi
ấy càng trở nên cấp thiết. Người môn đệ được mời gọi biết lắng nghe thay vì
phản ứng nóng nảy; biết đối thoại thay vì đối đầu; biết tha thứ thay vì nuôi
dưỡng oán hận. Một lời nói hiền hòa nhiều khi có sức chữa lành hơn những lời
chỉ trích gay gắt.
Vì thế,
học với Đức Giêsu trước hết là học mang lấy trái tim hiền lành của Người. Chỉ
khi để Đức Kitô biến đổi tâm hồn mình, người môn đệ mới có thể trở thành khí cụ
bình an giữa một thế giới còn nhiều chia rẽ và bạo lực.
2. Học với Đức Giêsu để sống khiêm nhường
Sau khi
mời gọi các môn đệ học sự hiền lành, Đức Giêsu tiếp tục mời gọi họ học sự khiêm
nhường trong lòng. Nếu hiền lành diễn tả cách ứng xử với tha nhân, thì khiêm
nhường diễn tả thái độ căn bản của người môn đệ trước Thiên Chúa và trước chính
mình. Hai nhân đức này luôn gắn bó mật thiết với nhau: người khiêm nhường sẽ
biết sống hiền lành, và người hiền lành đích thực luôn xuất phát từ một trái
tim khiêm nhường.
Bài đọc thứ
nhất cho thấy hình ảnh vị Vua Mêsia mà ngôn sứ Dacaria loan báo: “Này vua ngươi
đến với ngươi. Người là Đấng công chính và là Đấng cứu độ; Người khiêm tốn ngồi
trên lừa con” (Dcr 9,9). Trong khi các vua chúa trần gian biểu dương quyền lực
bằng chiến mã và quân đội, thì Đức Giêsu lại đến trong sự đơn sơ và bình an.
Người không chinh phục con người bằng sức mạnh, nhưng bằng tình yêu và lòng
thương xót.
Lời ngôn
sứ ấy được thực hiện trọn vẹn nơi Đức Giêsu. Người là Vua nhưng là vị Vua phục
vụ; là Con Thiên Chúa nhưng đã tự hạ mặc lấy thân phận tôi đòi và “vâng lời cho
đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8). Chính cuộc đời
Người là mẫu gương tuyệt hảo của sự khiêm nhường.
Khiêm
nhường không phải là tự ti hay phủ nhận giá trị của mình, nhưng là sống trong
sự thật: nhìn nhận mọi khả năng và thành công đều là hồng ân Thiên Chúa ban để
phục vụ tha nhân. Vì thế, Đức Giêsu cầu nguyện: “Cha đã giấu không cho những
người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ
bé mọn” (Mt 11,25). Người không phủ nhận giá trị của tri thức, nhưng nhắc nhở
rằng chỉ những tâm hồn đơn sơ và khiêm tốn mới dễ mở lòng đón nhận chân lý và
ân sủng của Thiên Chúa.
Trong xã
hội hôm nay, con người thường tìm cách khẳng định bản thân, đề cao thành tích
và địa vị. Đức Giêsu lại mời gọi chúng ta chọn con đường ngược lại: càng được
Chúa ban nhiều khả năng càng biết phục vụ; càng thành công càng biết tạ ơn;
càng được tín nhiệm càng biết sống khiêm tốn.
Đức
Maria là mẫu gương tuyệt hảo của sự khiêm nhường khi thưa: “Này tôi là nữ tỳ
của Chúa” (Lc 1,38). Chính sự khiêm nhường và lòng xin vâng của Mẹ đã mở đường
cho chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Các thánh cũng là những chứng nhân sống
động của nhân đức này: thánh Augustinô nhấn mạnh rằng nền tảng của đời sống
Kitô hữu là khiêm nhường; thánh Phanxicô Assisi luôn coi mình là “kẻ bé nhỏ
nhất” để phó thác nơi Thiên Chúa.
Vì thế,
học với Đức Giêsu để sống khiêm nhường chính là học biết đặt Thiên Chúa ở trung
tâm đời mình, biết đón nhận mọi sự như hồng ân và dùng những hồng ân ấy để phục
vụ tha nhân.
3. Học với Đức Giêsu nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần
Nếu hai
bài học đầu tiên cho chúng ta biết phải học gì nơi Đức Giêsu, thì bài đọc thứ
hai lại trả lời câu hỏi: làm thế nào chúng ta có thể sống hiền lành và khiêm
nhường như Người? Thánh Phaolô khẳng định: “Anh em không sống theo xác thịt,
nhưng sống theo Thần Khí, nếu thật sự Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em”
(Rm 8,9). Điều đó cho thấy người môn đệ không thể trở nên giống Đức Kitô chỉ
bằng sức riêng, nhưng cần đến ân sủng và sức mạnh của Chúa Thánh Thần.
Qua Bí
tích Thánh Tẩy, mỗi Kitô hữu được tham dự vào sự sống mới của Đức Kitô và trở
nên đền thờ của Chúa Thánh Thần. Chính Người thanh luyện, đổi mới và hướng dẫn
chúng ta từng ngày, giúp chúng ta mang lấy những tâm tình của Đức Kitô.
Đức Giêsu
là mẫu gương hoàn hảo của đời sống luôn vâng phục Chúa Cha và để Chúa Thánh Thần
hướng dẫn. Từ khi bắt đầu sứ vụ công khai cho đến cuộc Thương Khó, Người luôn
thi hành thánh ý Chúa Cha cách trọn vẹn. Người cũng mời gọi các môn đệ bước
theo con đường ấy.
Thánh
Phaolô còn nhấn mạnh: “Nếu nhờ Thần Khí mà anh em tiêu diệt những hành động của
xác thịt, anh em sẽ được sống” (Rm 8,13). “Xác thịt” ở đây không chỉ đơn giản
là thân xác con người, nhưng ám chỉ toàn bộ khuynh hướng sống theo bản năng
thấp hèn, ích kỷ và xa rời Thiên Chúa. Đó là lối sống đặt cái tôi làm trung
tâm, chạy theo dục vọng, danh lợi và những gì trái ngược với ý muốn của Thiên
Chúa. Vì thế, “những hành động của xác thịt” chính là những việc làm phát xuất
từ sự ích kỷ, kiêu ngạo, ghen ghét, hận thù và khép kín trước ân sủng. Trái
lại, sống theo Thần Khí là để Chúa Thánh Thần hướng dẫn, giúp chúng ta biết yêu
thương thay vì ích kỷ, biết tha thứ thay vì oán hận và biết phục vụ thay vì tìm
kiếm danh vọng.
Thực tế
cho thấy, nếu chỉ dựa vào sức riêng, chúng ta rất khó sống hiền lành khi bị xúc
phạm, rất khó sống khiêm nhường khi thành công, và càng khó tha thứ khi bị tổn
thương. Chính vì thế, người môn đệ cần nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện, siêng
năng lắng nghe Lời Chúa, lãnh nhận các bí tích và biết phân định trước những
chọn lựa của cuộc sống. Qua những phương thế ấy, Chúa Thánh Thần âm thầm uốn
nắn tâm hồn, giúp chúng ta ngày càng trở nên giống Đức Kitô.
Người môn
đệ không nên thánh nhờ sức riêng, nhưng nhờ biết cộng tác với ân sủng của Chúa
Thánh Thần. Càng để Chúa Thánh Thần hướng dẫn, chúng ta càng mang lấy tâm tình
của Đức Kitô và càng sống hiền lành, khiêm nhường, yêu thương hơn mỗi ngày.
Kết luận
Thế giới
hôm nay rất cần những người có tri thức và tài năng, nhưng còn cần hơn những
người biết mang trái tim của Đức Kitô: một trái tim hiền lành giữa những xung
đột, một tâm hồn khiêm nhường giữa những tham vọng và một đời sống được Chúa
Thánh Thần hướng dẫn. Chính những con người ấy sẽ trở thành lời chứng sống động
cho Tin Mừng.
Ước gì mỗi
ngày sống của chúng ta là một ngày biết ngồi dưới chân Chúa để học với Người.
Càng học với Chúa Giêsu, chúng ta càng trở nên giống Người hơn, để có thể cùng
Thánh Phaolô xác tín: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô
sống trong tôi” (Gl 2,20). Đó chính là đích đến của đời sống người môn đệ và
cũng là con đường dẫn đến niềm vui, bình an và sự thánh thiện đích thực.
Lm. Anthony Trung Thành

Leave a Comment