SỐNG LINH ĐẠO THÁNH TÂM
MỤC LỤC
Dẫn Nhập
1. Thánh Tâm Chúa Giêsu: Khuôn Mẫu Đời Sống
Kitô Hữu
1.1.
Một trái tim biết yêu thương
1.2.
Một trái tim hiền lành
1.3.
Một trái tim khiêm nhường
2. Linh Đạo Thánh Tâm Trong Gia Đình
2.1.
Gia đình là nơi đầu tiên để sống linh đạo Thánh Tâm
2.2.
Đền tạ bằng đời sống yêu thương
2.3.
Gia đình trở thành hình ảnh của Thánh Tâm Chúa
3. Linh Đạo Thánh Tâm Trong Cộng Đoàn Và Xã
Hội
3.1.
Trở thành khí cụ hiệp nhất
3.2.
Mang lòng thương xót đến cho người đau khổ
3.3.
Trở thành chứng nhân của Thánh Tâm Chúa
Kết Luận
Dẫn Nhập
Thánh
Têrêsa Calcutta kể rằng, một lần kia, các nữ tu đến thăm một cụ già sống cô đơn
trong một căn nhà tối tăm. Trong góc phòng có một chiếc đèn dầu đã lâu không được
thắp sáng.
Khi được
hỏi tại sao không thắp đèn, ông cụ trả lời:
– Thắp lên
để làm gì? Có ai đến với tôi đâu.
Mẹ Têrêsa
nhẹ nhàng hỏi:
– Nếu mỗi
ngày có người đến thăm, cụ có thắp đèn không?
Ông cụ xúc
động đáp:
– Nếu tôi
nghe tiếng người gọi tên mình, tôi sẽ thắp đèn.
Từ đó, các
nữ tu thường xuyên ghé thăm ông. Ông còn sống thêm hai năm nữa. Trước khi chết
ông nhờ các nữ tu nhắn tin cho tôi, ông nói:
– Xin nhắn
với Mẹ Têrêsa bạn tôi rằng, ngọn đèn mà Mẹ đã thắp lên trong đời tôi vẫn còn
chiếu sáng. Ðó chỉ là một việc nhỏ, nhưng trong bóng tối cô đơn của đời tôi,
một tia sáng đã chiếu lên và vẫn còn tiếp tục sáng mãi.
Câu chuyện
ấy cho thấy một sự thật rất gần gũi với cuộc sống con người: điều chúng ta cần
nhất không phải chỉ là vật chất, nhưng còn là được yêu thương, được quan tâm,
được nhớ đến và được cảm nhận rằng mình không bị bỏ rơi.
Ngày nay,
không ít người sống giữa gia đình, giữa cộng đoàn, giữa những đám đông tấp nập,
nhưng trong sâu thẳm tâm hồn vẫn cảm thấy cô đơn và nguội lạnh. Người ta có thể
kết nối với nhau bằng nhiều phương tiện hiện đại, nhưng lại thiếu những nhịp
cầu của sự cảm thông, chia sẻ và yêu thương chân thành.
Điều Thánh
Têrêsa Calcutta đã làm cho cụ già ấy cũng chính là điều mà Thánh Tâm Chúa Giêsu
đã và đang thực hiện cho nhân loại. Người đến để yêu thương, chữa lành, an ủi
và thắp sáng những trái tim đang nguội lạnh. Hình ảnh Trái Tim Chúa bị đâm thâu
nhưng vẫn bừng cháy ngọn lửa yêu thương là dấu chỉ sống động về tình yêu vô
biên mà Thiên Chúa dành cho con người.
Vì thế,
điều Mẹ Thánh Têrêsa đã thực hiện cũng là điều mà mỗi thành viên Gia đình Thánh
Tâm được mời gọi sống và thực hành. Bởi lẽ, việc tôn thờ Thánh Tâm Chúa Giêsu
không chỉ dừng lại ở việc đọc kinh, tham dự giờ chầu hay tôn kính ảnh tượng.
Nhưng điều quan trọng hơn là để cho tình yêu của Thánh Tâm Chúa biến đổi cuộc
đời chúng ta, để chúng ta biết sống như Chúa đã sống. Đó chính là sống linh đạo
Thánh Tâm.
Vậy sống linh đạo Thánh Tâm là gì? Đó là sống với một
trái tim giống Trái Tim Chúa Giêsu: biết cảm thông và tha thứ; biết sống hiền
lành, khiêm nhường và phục vụ. Linh đạo ấy không ở đâu xa, nhưng được thực hiện
trong từng lời nói, việc làm và cách cư xử mỗi ngày. Mỗi khi chúng ta yêu
thương nhiều hơn một chút, tha thứ nhiều hơn một chút và quảng đại hơn một
chút, Thánh Tâm Chúa lại được tỏ lộ giữa cuộc sống con người.
Với chủ đề “sống linh đạo thánh tâm”, trong giờ tĩnh tâm này, chúng ta cùng suy niệm ba điểm: Thánh Tâm
Chúa Giêsu, khuôn mẫu đời sống Kitô hữu; Linh đạo Thánh Tâm trong gia đình; Linh
đạo Thánh Tâm trong cộng đoàn và xã hội.
Ước gì mỗi người chúng ta
biết mở lòng cho Thánh Tâm Chúa hướng dẫn, để tình yêu của Người biến đổi cuộc
đời mình, giúp chúng ta trở thành những chứng nhân sống động của Tin Mừng giữa
đời thường.
1. Thánh Tâm Chúa Giêsu: Khuôn Mẫu Đời Sống Kitô Hữu
Trước khi
nói đến việc sống linh đạo Thánh Tâm trong gia đình hay cộng đoàn, chúng ta
được mời gọi hướng nhìn lên chính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Bởi lẽ, Thánh Tâm Chúa
không chỉ là đối tượng để chúng ta tôn thờ, mà còn là khuôn mẫu để chúng ta noi
theo. Nơi Đức Giêsu, chúng ta gặp một Trái Tim biết yêu thương, một Trái Tim
hiền lành, một Trái Tim khiêm nhường và luôn vâng phục thánh ý Chúa Cha. Mọi nỗ
lực sống linh đạo Thánh Tâm chỉ thực sự có ý nghĩa khi được khởi đi từ việc học
hỏi và noi gương chính Đức Kitô.
1.1. Một trái tim biết yêu thương
Khi mời gọi
các môn đệ bước theo mình, Đức Giêsu không bảo họ học nơi Người sự khôn ngoan,
quyền năng hay thành công theo cách nhìn của thế gian. Trái lại, Người nói: “Hãy
học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29). Lời mời gọi ấy cho thấy điều Chúa muốn
chúng ta học trước hết chính là trái tim của Người. Thánh Phaolô cũng khuyên
nhủ các tín hữu: “Anh em hãy có những
tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu”
(Pl 2,5). Nói cách khác, sống linh đạo Thánh Tâm là để cho trái tim mình ngày
càng trở nên giống Trái Tim Chúa hơn.
Nét nổi bật
đầu tiên nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu chính là tình yêu. Đó là một tình yêu quảng
đại, bền bỉ và luôn hướng về tha nhân. Đọc Tin Mừng, chúng ta thấy Đức Giêsu chạnh
lòng thương đám đông đói khát, chạnh lòng thương bà góa thành Naim, khóc thương
Ladarô, tha thứ cho người tội lỗi và đón nhận những người bị xã hội loại trừ. Điều
đặc biệt là Chúa không chỉ nhìn thấy đám đông, nhưng luôn nhìn thấy từng con
người cụ thể. Người nhìn thấy những giọt nước mắt mà người khác không thấy.
Người nghe được những tiếng kêu mà người khác bỏ qua. Người chạm đến những vết
thương mà không ai muốn nhắc tới.
Đó cũng là
điều con người hôm nay đang rất cần. Trong một thế giới có nhiều phương tiện
kết nối nhưng lại thiếu sự cảm thông, người ta có thể sống rất gần nhau mà
không hiểu nhau, ở bên nhau mà vẫn cảm thấy cô đơn. Linh đạo Thánh Tâm mời gọi
chúng ta học nơi Đức Giêsu biết lắng nghe, biết cảm thông và biết đồng hành với
tha nhân. Bởi lẽ, nhiều khi điều người đau khổ cần nhất không phải là một lời
khuyên, nhưng là một người biết lắng nghe. Điều người cô đơn cần nhất không
phải là vật chất, nhưng là một sự hiện diện chân thành và đầy yêu thương.
Tình yêu
nơi Thánh Tâm Chúa còn được biểu lộ qua lòng tha thứ. Đỉnh cao của tình yêu ấy
chính là lời cầu nguyện của Chúa trên thập giá: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34).
Tha thứ
không có nghĩa là quên đi những tổn thương đã xảy ra, nhưng là không để hận thù
tiếp tục làm chủ tâm hồn mình. Biết bao gia đình còn mang những khoảng cách kéo
dài chỉ vì không ai chịu bước tới trước. Biết bao cộng đoàn vẫn còn những vết
thương âm thầm do thiếu lòng bao dung và tha thứ. Người sống linh đạo Thánh Tâm
được mời gọi vượt qua những oán giận, để sống trong bình an và tình yêu của
Chúa.
Sau cùng,
Thánh Tâm Chúa Giêsu còn là một trái tim luôn sẵn sàng phục vụ. Chúa đã khẳng
định: “Con Người đến không phải
để được phục vụ, nhưng là để phục vụ” (Mc
10,45). Suốt cuộc đời mình, Người chữa lành bệnh tật, nâng đỡ những người bị bỏ
rơi, rửa chân cho các môn đệ và cuối cùng hiến mạng sống mình vì nhân loại.
Qua đó,
Chúa dạy chúng ta rằng tình yêu đích thực luôn dẫn đến phục vụ, và phục vụ đích
thực luôn đòi hỏi sự trao ban chính mình. Đây là nét đầu tiên, đồng thời cũng
là nền tảng của linh đạo Thánh Tâm.
1.2.
Một trái tim hiền lành
Bên cạnh
tình yêu, sự hiền lành là một nét đẹp nổi bật nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu. Theo
cách nhìn của thế gian, sức mạnh thường được đồng hóa với quyền lực, sự áp đặt
và khả năng chế ngự người khác. Thế
nhưng nơi Đức Giêsu, sức mạnh lại được biểu lộ qua sự dịu dàng và lòng nhân
hậu. Người không chinh phục lòng người bằng bạo lực, nhưng bằng tình yêu. Người
không cảm hóa người khác bằng áp lực, nhưng bằng sự kiên nhẫn và cảm thông.
Sự hiền
lành của Chúa không phải là yếu đuối. Đó là sức mạnh của người biết làm chủ bản
thân và để cho tình yêu hướng dẫn mọi hành động. Trên thập giá, giữa những lời
nhục mạ và kết án, Đức Giêsu vẫn cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ.” Dù bị xúc phạm,
hiểu lầm hay kết án bất công, Người vẫn không đáp trả bằng hận thù. Nối tiếp tình thần ấy, Đức Thánh Cha Phanxicô nhiều lần nói đến “cuộc cách mạng của sự dịu dàng”. Thật vậy, thế giới hôm nay không thiếu những lời nói
mạnh mẽ, nhưng đang rất cần những con người biết yêu thương, cảm thông và nâng
đỡ nhau.
Đối với các
Kitô hữu, sự hiền lành được thể hiện qua lời nói với người thân, qua cách cư xử
giữa vợ chồng, trong việc giáo dục con cái cũng như trong cách giải quyết những
bất đồng của cuộc sống. Nhiều khi, chỉ một lời nói nhẹ nhàng cũng có thể chữa
lành một tâm hồn đang tổn thương. Ngược lại, một lời nóng giận có thể để lại
những vết thương rất lâu mới lành.
Càng gắn bó
với Thánh Tâm Chúa, chúng ta càng được mời gọi trở nên hiền hòa, bao dung và
nhân hậu hơn mỗi ngày.
1.3.
Một trái tim khiêm nhường
Nếu sự hiền
lành giúp chúng ta sống tốt với tha nhân, thì sự khiêm nhường giúp chúng ta
sống đúng trước mặt Thiên Chúa. Đức Giêsu đã mời gọi: “Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29). Qua lời mời gọi ấy, Chúa cho thấy khiêm
nhường là một nét đẹp cốt lõi của Thánh Tâm Người. Sự khiêm nhường của Đức Giêsu
được thể hiện khi Con Thiên Chúa chấp nhận mang lấy thân phận tôi đòi, sống
giữa con người và hiến mạng sống mình trên thập giá vì nhân loại.
Khiêm
nhường trước hết là sống trong sự thật. Đó là biết mình là ai, biết khả năng
của mình, nhưng đồng thời cũng ý thức được những giới hạn của mình. Người khiêm
nhường không phủ nhận những điều tốt đẹp nơi bản thân, nhưng nhận ra tất cả đều
là hồng ân Thiên Chúa ban tặng. Vì thế, họ sống trong tâm tình biết ơn hơn là
tự mãn.
Thánh
Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã nói rất đơn sơ nhưng sâu sắc: “Khiêm nhường là sống trong sự thật.” Người khiêm nhường luôn biết lắng nghe, biết học hỏi,
biết nhận lỗi và biết để cho Thiên Chúa hướng dẫn cuộc đời mình.
Trong gia
đình và cộng đoàn, thiếu khiêm nhường là nguyên nhân của không ít căng thẳng và
đổ vỡ. Người ta thường muốn thắng hơn là muốn hiểu. Muốn bảo vệ cái tôi hơn là
bảo vệ tình hiệp nhất. Nhiều vết thương kéo dài không phải vì quá lớn, nhưng vì
không ai chịu bước xuống một bước.
Ngược lại,
chỉ cần một lời xin lỗi chân thành, một thái độ biết lắng nghe, một chút nhường
nhịn và cảm thông cũng có thể hàn gắn những khoảng cách tưởng chừng không thể
vượt qua.
Người sống linh đạo Thánh Tâm
không tìm cách hơn thua hay nổi bật trước người khác, nhưng luôn cố gắng nghĩ
như Chúa, nói như Chúa và sống như Chúa. Càng đến gần Thánh Tâm Chúa, họ càng
nhận ra sự bé nhỏ của mình; nhưng cũng chính lúc ấy, họ càng cảm nghiệm sâu xa
hơn tình yêu, lòng thương xót và ân sủng của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.
Sau khi
chiêm ngắm Thánh Tâm Chúa Giêsu như khuôn mẫu của đời sống Kitô hữu, chúng ta
được mời gọi đem những tâm tình của Chúa vào nơi gần gũi nhất với mình, đó là
gia đình. Bởi vì gia đình là môi trường đầu tiên con người học biết yêu thương,
đồng thời cũng là nơi đức tin được sống cách cụ thể trong đời thường.
Trong một
xã hội đầy những áp lực và biến động hôm nay, các gia đình càng cần trở về với nguồn
mạch tình yêu nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu để biết yêu thương, biết lắng nghe, biết
tha thứ và biết đồng hành với nhau. Nếu gia đình là Hội Thánh tại gia, thì việc
canh tân gia đình phải bắt đầu từ việc canh tân trái tim. Đó cũng chính là điều
mà linh đạo Thánh Tâm hướng đến.
2.1.
Gia đình là nơi đầu tiên để sống linh đạo Thánh Tâm
Nhiều người
nghĩ rằng việc sống đạo chủ yếu diễn ra trong nhà thờ. Thế nhưng, nơi đầu tiên
để sống Tin Mừng lại chính là gia đình. Gia đình là Hội Thánh tại gia, nơi cha
mẹ truyền lại đức tin cho con cái, nơi mọi người cùng cầu nguyện, cùng nâng đỡ
và cùng giúp nhau tiến bước trên con đường nên thánh.
Linh đạo
Thánh Tâm bắt đầu từ những điều rất đơn sơ của cuộc sống hằng ngày: cùng nhau
đọc kinh, cùng nhau tham dự Thánh lễ, cùng nhau lần chuỗi Mân Côi và cùng nhau
chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Những việc làm tưởng chừng nhỏ bé ấy
lại góp phần xây dựng bầu khí yêu thương và nuôi dưỡng đời sống đức tin trong
gia đình.
Một trong
những khó khăn lớn của các gia đình hôm nay là sự thiếu vắng thời gian dành cho
nhau. Người ta bận rộn với công việc, nhưng lại ít dành thời gian cho gia đình.
Người ta sống chung dưới một mái nhà, nhưng không thực sự gặp gỡ nhau. Có khi
cha mẹ quá bận rộn với những lo toan cuộc sống, con cái lại chìm đắm trong điện
thoại hay mạng xã hội, khiến mỗi người sống trong một thế giới riêng. Gia đình
có thể không thiếu vật chất, nhưng lại thiếu sự hiện diện của nhau.
Trong bối
cảnh ấy, linh đạo Thánh Tâm mời gọi chúng ta trở về với giá trị của sự hiện diện.
Đức Giêsu luôn dành thời gian cho những người Người gặp gỡ. Người lắng nghe,
thấu hiểu và đồng hành với họ. Người dừng lại trước người mù bên vệ đường, Người ghé vào
nhà ông Dakêu, Người đồng hành với hai môn đệ Emmau. Đó cũng là điều
mà các gia đình hôm nay cần học nơi Thánh Tâm Chúa.
Nhiều khi,
điều người thân cần nhất không phải là tiền bạc hay những lời khuyên dài dòng,
nhưng là một người biết lắng nghe, một sự hiện diện chân thành và một trái tim
biết cảm thông. Người chồng biết quan tâm đến người vợ. Người vợ biết nâng đỡ
người chồng. Cha mẹ biết lắng nghe con cái. Con cái biết kính trọng và biết ơn
cha mẹ. Một gia đình hạnh phúc không phải là gia đình không có khó khăn, nhưng
là gia đình biết cùng nhau vượt qua khó khăn trong tình yêu.
Có một người
cha thường xuyên trở về nhà rất muộn vì công việc. Một hôm, cậu con trai hỏi:
– Ba ơi,
một giờ làm việc của ba đáng giá bao nhiêu tiền?
Sau khi
nghe câu trả lời của cha, cậu bé lấy số tiền tiết kiệm của mình rồi nói:
– Con muốn
mua một giờ của ba. Tối mai ba về sớm ăn cơm với con được không?
Người cha
chợt nhận ra rằng điều con cần nhất không phải là tiền bạc, nhưng là sự hiện
diện của mình.
Câu chuyện
ấy nhắc chúng ta rằng tình yêu không chỉ được thể hiện qua những gì ta cho đi,
nhưng còn được diễn tả bằng thời gian, sự quan tâm và sự hiện diện dành cho
nhau.
2.2.
Đền tạ bằng đời sống yêu thương
Khi nói đến
linh đạo Thánh Tâm, chúng ta thường nghe nhiều đến hai chữ “đền tạ”. Nhiều
người nghĩ rằng đền tạ chỉ là đọc thêm một kinh, tham dự thêm một giờ chầu hay
thực hiện thêm một việc đạo đức nào đó. Những việc ấy rất tốt và cần thiết. Tuy nhiên, đền tạ còn
mang một ý nghĩa sâu xa hơn. Đền tạ là đáp lại tình yêu của Chúa bằng một đời
sống hoán cải và yêu thương; là làm cho tình yêu thắng thế ở nơi đang thiếu
vắng tình yêu, hàn gắn những tương quan bị tổn thương, thay thế nóng giận bằng
bao dung và xây dựng hiệp nhất ở nơi đang có chia rẽ.
Nhìn vào
thực trạng gia đình hôm nay, chúng ta thấy còn rất nhiều vết thương cần được
chữa lành. Có những gia đình đã mất đi sự đối thoại. Có những đôi vợ chồng sống
xa cách nhau. Có những người con đang mang nhiều tổn thương trong lòng. Có
những người già cảm thấy cô đơn ngay trong chính gia đình mình. Điều đáng nói
là nhiều vết thương không bắt nguồn từ những biến cố lớn lao, nhưng từ những
lời nói thiếu yêu thương được lặp đi lặp lại mỗi ngày. Một lời xúc phạm. Một
thái độ thờ ơ. Một sự vô tâm kéo dài. Tất cả dần dần làm cho trái tim con người
khép lại.
Chính ở
đây, linh đạo đền tạ trở nên hết sức cụ thể. Có khi việc đền tạ đẹp lòng Chúa
nhất hôm nay là chủ động làm hòa với người thân. Có khi là biết kiềm chế một
lời nói có thể làm tổn thương người khác. Có khi là tha thứ cho người đã làm
mình đau khổ. Có khi là dành thời gian cho cha mẹ già hoặc kiên nhẫn đồng hành
với người thân đang gặp khó khăn. Bởi lẽ, không thể nói mình yêu mến Thánh Tâm
Chúa mà lại làm tổn thương những người đang sống bên cạnh mình. Đền tạ đích
thực luôn bắt đầu từ sự hoán cải của trái tim. Và nơi cần được đền tạ trước
tiên chính là gia đình của chúng ta.
Có một
người mẹ vì áp lực cuộc sống nên thường xuyên cáu gắt với con cái. Bầu khí gia
đình dần trở nên căng thẳng và khoảng cách giữa người mẹ với các con ngày một
lớn hơn.
Một ngày
nọ, khi cầu nguyện trước Thánh Tâm Chúa, bà nhận ra rằng mình chưa thật sự yêu
thương những người thân cận nhất của mình. Tối hôm ấy, bà nhẹ nhàng nói với
con:
– Mẹ xin
lỗi con.
Chỉ một lời
xin lỗi chân thành đã mở đầu cho sự cảm thông và hàn gắn trong gia đình.
Câu chuyện
ấy nhắc chúng ta rằng đôi khi việc đền tạ đẹp lòng Chúa nhất không phải là
những điều lớn lao, nhưng là biết xin lỗi, biết tha thứ và biết yêu thương nhau
mỗi ngày.
2.3.
Gia đình trở thành hình ảnh của Thánh Tâm Chúa
Mỗi gia
đình Kitô hữu được mời gọi trở thành hình ảnh sống động của Thánh Tâm Chúa
Giêsu. Đó là một gia đình nơi mọi người được đón nhận, nơi người yếu đuối không
bị loại trừ, nơi người lầm lỗi có cơ hội bắt đầu lại và nơi tình yêu mạnh hơn
ích kỷ.
Trong xã
hội hôm nay, người trẻ đang phải đối diện với nhiều khủng hoảng về niềm tin và
các giá trị sống. Vì thế, gia đình không chỉ là nơi chăm lo đời sống vật chất,
mà còn phải là nơi đào luyện trái tim. Con cái học yêu thương trước hết từ nơi
cha mẹ. Học tha thứ từ cha mẹ. Học cầu nguyện từ cha mẹ. Học sống đức tin từ
chính chứng tá đời sống của cha mẹ. Quả thật, không có bài giáo lý nào thuyết
phục bằng chứng tá của một gia đình biết sống Tin Mừng. Một gia đình sống linh
đạo Thánh Tâm không phải là một gia đình hoàn hảo. Đó là gia đình biết cầu
nguyện cùng nhau, biết xin lỗi nhau, biết tha thứ cho nhau và biết cùng nhau
hướng về Chúa mỗi ngày.
Khi sống
như thế, gia đình trở thành một dấu chỉ sống động của Tin Mừng giữa lòng xã
hội. Trong một thế giới đầy chia rẽ, gia đình Kitô hữu được mời gọi trở thành
chứng nhân của hiệp nhất. Trong một xã hội nhiều lạnh lùng, gia đình Kitô hữu
được mời gọi trở thành chứng nhân của tình yêu. Và trong một nền văn hóa dễ
loại trừ, gia đình Kitô hữu được mời gọi trở thành chứng nhân của lòng thương
xót.
Mỗi thành
viên Gia đình Thánh Tâm hãy tự hỏi: Gia đình tôi có phản chiếu hình ảnh Thánh
Tâm Chúa hay không? Người khác có cảm nhận được bình an khi bước vào gia đình
tôi không? Tình yêu có thực sự là luật sống trong gia đình tôi không? Tôi đã
làm gì để đưa linh đạo Thánh Tâm vào đời sống gia đình của mình?
Ước gì mỗi gia đình chúng ta
trở thành một mái ấm đích thực, nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu được nhận biết, được
yêu mến và được sống mỗi ngày.
Nếu gia
đình là nơi đầu tiên để sống linh đạo Thánh Tâm, thì cộng đoàn và xã hội là nơi
tình yêu ấy được lan tỏa rộng hơn. Bởi vì, tình yêu của Thánh Tâm Chúa không
khép kín, nhưng luôn hướng ra bên ngoài, luôn thôi thúc chúng ta bước đến với
tha nhân, để phục vụ, để yêu thương, và để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.
Càng kết hợp với Thánh Tâm Chúa, chúng ta càng cảm thấy có trách nhiệm với
người khác.
Vì thế,
sống linh đạo Thánh Tâm không chỉ là cầu nguyện, không chỉ là tham dự các việc
đạo đức, mà còn là cách chúng ta sống tốt với mọi người mỗi ngày.
3.1.
Trở thành khí cụ hiệp nhất
Một nét đẹp rất đặc biệt nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu là khả
năng quy tụ và hiệp nhất. Trước hết, Đức Giêsu đến để hòa giải con người với
Thiên Chúa; và từ sự hòa giải ấy, Người quy tụ con người lại với nhau. Vì thế,
trong suốt sứ vụ của mình, Đức Giêsu luôn đón nhận mọi người, người giàu cũng
như người nghèo, người công chính cũng như người tội lỗi. Người không xây dựng
những bức tường ngăn cách, nhưng luôn xây những nhịp cầu gặp gỡ.
Chính vì
thế, trước cuộc khổ nạn, lời cầu nguyện tha thiết nhất của Chúa là: "Xin cho họ nên một" (Ga 17,21). Lời
cầu nguyện ấy vẫn còn rất cần cho Hội Thánh và xã hội hôm nay. Bởi vì, nhiều
chia rẽ không đến từ bên ngoài, nhưng bắt đầu từ bên trong. Một lời nói thiếu
bác ái. Một câu chuyện đồn thổi. Một thái độ hơn thua. Một thành kiến kéo dài.
Một mâu thuẫn không được hóa giải. Tất cả đều làm tổn thương tình hiệp nhất. Đặc
biệt trong thời đại mạng xã hội phát triển, người ta dễ tranh cãi hơn đối
thoại, dễ chỉ trích hơn cảm thông, dễ kết án hơn lắng nghe.
Trong bối
cảnh ấy, người sống linh đạo Thánh Tâm được mời gọi trở thành người kiến tạo
hiệp nhất. Điều đó không có nghĩa là bỏ qua sự thật. Nhưng là biết nói sự thật
trong tình yêu. Biết bảo vệ chân lý mà vẫn tôn trọng con người. Người sống linh
đạo Thánh Tâm không thêm dầu vào lửa,
không khuếch đại mâu thuẫn, không vui trước thất bại của người khác. Nhưng họ
biết lắng nghe, đối thoại, cảm thông, và chủ động hòa giải. Bởi vì, họ không
hỏi: "Ai thắng?" nhưng hỏi: "Làm sao để tình yêu được lớn
lên?" Đó chính là con đường của Đức Kitô.
Có một câu
chuyện nhỏ trong một giáo xứ: hai gia đình từng thân thiết bỗng xa cách nhau vì
một hiểu lầm. Họ không còn chào hỏi hay trò chuyện với nhau, khiến bầu khí cộng
đoàn trở nên nặng nề.
Một ngày
nọ, một trùm xứ đã chủ động gặp gỡ và mời hai bên cùng ngồi lại.
Ông nhẹ
nhàng chia sẻ: “Nếu mỗi người biết bỏ xuống một chút tự ái, chúng ta sẽ tìm lại
được cây cầu yêu thương.”
Lời nói
chân thành ấy đã giúp họ mở lòng, lắng nghe nhau và hóa giải những hiểu lầm cũ.
Từ đó, tình thân được nối lại và niềm vui trở về với cộng đoàn.
Câu chuyện
ấy nhắc chúng ta rằng: hiệp nhất không tự nhiên mà có, nhưng được xây dựng bằng
lòng khiêm nhường, sự cảm thông và tinh thần hòa giải. Khi làm như thế, chúng
ta đang để cho Thánh Tâm Chúa Giêsu tiếp tục xây những nhịp cầu yêu thương giữa
con người với nhau.
3.2.
Mang lòng thương xót đến cho người đau khổ
Nếu hiệp
nhất là hoa trái của tình yêu, thì lòng thương xót là nhịp đập của Thánh Tâm
Chúa Giêsu. Đọc Tin Mừng, chúng ta luôn thấy Chúa chạnh lòng thương trước nỗi
đau của con người. Người chạnh lòng thương đám đông đói khát. Người chữa lành
người bệnh. Người an ủi người đau khổ. Người tha thứ cho người tội lỗi. Người
đón nhận những người bị xã hội loại trừ. Nơi Đức Giêsu, lòng thương xót không
chỉ là cảm xúc, nhưng là hành động cụ thể.
Ngày nay vẫn còn rất nhiều người cần đến lòng thương xót
ấy: những người nghèo túng, những người cô đơn giữa đám đông, những người trẻ
mất phương hướng, những người già bị lãng quên và những gia đình đang mang
nhiều đau khổ.
Là Kitô hữu,
chúng ta không thể dửng dưng trước những thực tại ấy. Thánh Gioan nhắc nhở: "Chúng
ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật
và bằng việc làm" (1 Ga 3,18). Tình
yêu Kitô giáo luôn là tình yêu cụ thể. Một cuộc thăm viếng người đau yếu. Một
lời động viên người đang thất vọng. Một phần quà cho người thiếu thốn. Một giờ
đồng hành với người cô đơn. Một sự hiện diện bên cạnh người đang đau khổ. Những
việc làm ấy có thể rất nhỏ bé, nhưng lại mang sức mạnh chữa lành rất lớn. Bởi nhiều
khi, điều người đau khổ cần nhất không phải là một giải pháp hoàn hảo, nhưng là
cảm nhận rằng họ không bị bỏ rơi. Khi biết cúi xuống trước nỗi đau của tha
nhân, chúng ta đang tiếp nối chính sứ mạng của Thánh Tâm Chúa Giêsu.
Có một câu
chuyện đơn sơ nhưng rất cảm động. Một cụ bà sống cô đơn ở cuối xóm. Một ngày
nọ, một chị trong Gia đình Thánh Tâm đến thăm bà, mang theo ít trái cây và dành
thời gian trò chuyện.
Chị lắng
nghe những tâm sự của bà rồi trước khi ra về nhẹ nhàng nói: "Bà ơi, bà
không cô đơn đâu. Chúng con vẫn nhớ đến bà."
Sau đó, cụ
bà chia sẻ với cha xứ rằng điều làm bà vui nhất không phải là món quà nhỏ,
nhưng là cảm giác mình vẫn được yêu thương và quan tâm.
Đôi khi,
lòng thương xót không bắt đầu từ những việc lớn lao, nhưng từ một cuộc viếng
thăm, một ánh mắt cảm thông hay một lời nói chân thành. Chính những điều nhỏ bé
ấy giúp người khác cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.
3.3.
Trở thành chứng nhân của Thánh Tâm Chúa
Mục tiêu
cuối cùng của linh đạo Thánh Tâm không phải chỉ giúp chúng ta đạo đức hơn, mà
là biến chúng ta thành những chứng nhân của tình yêu Thiên Chúa giữa thế giới.
Ngày nay,
nhiều người đến với Hội Thánh không phải qua những lý luận thần học hay những
tranh luận giáo lý, nhưng qua chứng tá của những người đang sống Tin Mừng.
Thánh Giáo hoàng Phaolô VI đã nói: "Con người thời nay thích nghe các
chứng nhân hơn là các thầy dạy."
Quả thật,
người ta có thể quên nhiều bài giảng, nhưng khó quên một cuộc đời đầy yêu
thương. Người ta có thể không nhớ những lời chúng ta nói, nhưng sẽ nhớ cách
chúng ta đối xử với họ.
Trong một
xã hội đầy cạnh tranh, người sống hiền lành là một chứng tá. Trong một môi
trường đầy ích kỷ, người biết phục vụ là
một chứng tá. Trong một thế giới dễ loại trừ, người biết cảm thông và đón nhận
là một chứng tá. Trong một xã hội còn nhiều hận thù, người biết tha thứ là một
chứng tá.
Chứng tá ấy
không nhất thiết phải là những việc lớn lao. Nhưng có thể là: Một người cha âm
thầm hy sinh cho gia đình. Một người mẹ quảng đại phục vụ mà không đòi hỏi đáp
đền. Một người giáo dân trung thực trong công việc. Một người trẻ sống tốt giữa
những cám dỗ. Một Kitô hữu luôn cư xử bằng lòng bác ái và sự tôn trọng. Tất cả
đều có thể trở thành dấu chỉ sống động của Thánh Tâm Chúa giữa đời thường. Có
thể chúng ta không thay đổi được cả thế giới, nhưng chúng ta có thể làm cho thế
giới quanh mình tốt đẹp hơn.
Và đó chính
là sứ mạng của người sống linh đạo Thánh Tâm: để cho Trái Tim Chúa tiếp tục yêu
thương, tiếp tục chữa lành, và tiếp tục biến đổi thế giới qua cuộc đời của
chúng ta.
Có một cụ
già mỗi ngày âm thầm dọn những mảnh chai và đá nhọn trên con đường làng. Khi
được hỏi vì sao làm việc ấy, cụ chỉ mỉm cười: – Tôi không thể sửa hết con
đường, nhưng ít nhất người đi sau sẽ bớt bị thương.
Đời sống
của chúng ta cũng vậy. Có thể chúng ta không làm được những điều lớn lao, nhưng
mỗi cử chỉ yêu thương, mỗi lời nói cảm thông và mỗi hành động phục vụ đều có
thể trở thành ánh sáng của Thánh Tâm Chúa giữa cuộc đời. Đó chính là cách người
môn đệ trở thành chứng nhân của Thánh Tâm Chúa trong thế giới hôm nay.
Kết Luận
Qua những
suy niệm trên đây, chúng ta được mời gọi nhìn lên Thánh Tâm Chúa Giêsu như
khuôn mẫu cho đời sống Kitô hữu. Nơi Thánh Tâm Chúa, chúng ta gặp một tình yêu
biết trao ban, một sự hiền lành đầy sức mạnh, và một sự khiêm nhường mở lối cho
ân sủng Thiên Chúa hoạt động.
Linh đạo
Thánh Tâm không chỉ là một việc đạo đức, nhưng là một lối sống. Đó là biết yêu
thương trong gia đình, biết tha thứ trong các tương quan, biết xây dựng hiệp
nhất trong cộng đoàn, và biết mở rộng trái tim trước những đau khổ của tha
nhân.
Đối với các
Kitô hữu, đây vừa là hồng ân, vừa là sứ mạng. Chúng ta được mời gọi để cho
Thánh Tâm Chúa uốn nắn trái tim mình mỗi ngày, để suy nghĩ như Chúa, yêu thương
như Chúa, và sống như Chúa. Khi đó, gia đình sẽ trở thành mái ấm của yêu
thương, cộng đoàn sẽ trở thành nơi gặp gỡ và nâng đỡ nhau, xã hội sẽ được lan
tỏa bởi lòng thương xót của Thiên Chúa.
Ước gì mỗi
người chúng ta luôn biết trở về với Thánh Tâm Chúa Giêsu, để kín múc nơi Người
sức mạnh cho hành trình đức tin, và trở nên khí cụ bình an, hiệp nhất và yêu
thương giữa thế giới hôm nay. Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, xin làm cho
trái tim chúng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.
Lm.
Anthony Trung Thành

Leave a Comment