CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN - NĂM A

Đừng Sợ, Vì Chúa Luôn Ở Cùng Chúng Ta

(Gr 20,10-13; Rm 5,12-15; Mt 10,26-33)


Nỗi sợ là một phần không thể tránh khỏi của phận người. Chúng ta sợ bệnh tật, sợ thất bại, sợ mất mát, sợ bị bỏ rơi, sợ bị người khác đánh giá và sợ chết. Nhưng người Kitô hữu còn có một nỗi sợ âm thầm hơn, đó là nỗi sợ sống đúng với đức tin của mình. Nhiều khi chúng ta biết điều gì là đúng nhưng không dám thực hiện; biết điều gì là sai nhưng không đủ can đảm để lên tiếng. Chúng ta sợ bị hiểu lầm, sợ bị chống đối, sợ bị thiệt thòi khi sống theo các giá trị của Tin Mừng. Thậm chí, trong những hoàn cảnh khắc nghiệt, người ta còn có thể sợ mất mạng sống vì trung thành với Chúa và chân lý.

Chính trong bối cảnh ấy, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay khích lệ và nâng đỡ cho những ai đang sống trong lo âu, thử thách và sợ hãi. Ba lần trong Tin Mừng, Đức Giêsu lặp lại lời mời gọi: “Đừng sợ” (x. Mt 10,26.28.31). Người không hứa với các môn đệ sẽ được miễn trừ khỏi đau khổ hay nghịch cảnh, nhưng Người bảo đảm với họ rằng Thiên Chúa luôn ở cùng những ai trung thành với Người. Chính sự hiện diện ấy trở thành nguồn sức mạnh giúp người tín hữu vượt thắng mọi sợ hãi, bởi Đức Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết.

 

1. Đừng sợ những chống đối của thế gian

Bài đọc thứ nhất đưa chúng ta đến với một thực tế mà bất cứ ai muốn sống theo ý Chúa đều có thể gặp phải: sự chống đối của thế gian. Ngôn sứ Giêrêmia là một minh chứng rõ ràng cho điều đó. Được Thiên Chúa sai đi để kêu gọi dân chúng hoán cải, ngôn sứ Giêrêmia không được đón nhận, trái lại còn phải chịu nhiều hiểu lầm, chế giễu và bách hại. Điều đau đớn hơn cả là chính những người thân cận cũng quay lưng chống lại ông. Vì thế, ông đã cay đắng thốt lên: “Tất cả bạn hữu tôi rình tôi vấp ngã” (Gr 20,10).

Những thử thách và chống đối liên tiếp đã có lúc khiến Giêrêmia chán nản, muốn từ bỏ sứ mạng ngôn sứ mà Thiên Chúa trao phó. Tuy nhiên, ông không thể im lặng hay quay lưng với ơn gọi của mình, bởi lời Chúa như ngọn lửa bừng cháy trong tâm hồn, thôi thúc ông tiếp tục lên tiếng và trung thành với sứ mạng đã lãnh nhận. Chính trong những lúc tưởng chừng kiệt sức và cô đơn nhất, Giêrêmia lại cảm nghiệm sâu xa hơn sự hiện diện, nâng đỡ và chở che của Thiên Chúa.

Kinh nghiệm nội tâm của Giêrêmia cho thấy người được Thiên Chúa tuyển chọn không phải là người không biết sợ hãi, nhưng là người biết vượt thắng sợ hãi nhờ đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa. Vì thế, giữa những chống đối và đe dọa, ông vẫn mạnh mẽ tuyên xưng: “Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng” (Gr 20,11). Chính niềm xác tín ấy đã giúp ông vượt qua sợ hãi, kiên trì với sứ mạng và không để nghịch cảnh làm mình gục ngã.

Kinh nghiệm của Giêrêmia cũng là kinh nghiệm của Hội Thánh trong suốt dòng lịch sử. Ngay từ những thế kỷ đầu tiên, biết bao Kitô hữu đã bị bắt bớ, tù đày và tử đạo chỉ vì họ tin vào Đức Kitô. Nhưng nghịch lý thay, càng bị bách hại, Hội Thánh càng lớn lên. Giáo phụ Tertullianô đã khẳng định: “Máu các vị tử đạo là hạt giống các Kitô hữu.” Quả thật, không một thế lực nào có thể dập tắt chân lý của Tin Mừng.

Ngày nay, dù hiếm khi phải đối diện với những cuộc bách hại đẫm máu, nhiều Kitô hữu vẫn gặp áp lực khi sống đức tin: sợ bị chế giễu, bị thiệt thòi hoặc không dám lên tiếng trước điều sai trái. Trong những hoàn cảnh ấy, lời Chúa mời gọi chúng ta noi gương ngôn sứ Giêrêmia. Sức mạnh của người tín hữu không hệ tại ở khả năng riêng, nhưng ở niềm xác tín rằng Thiên Chúa luôn ở cùng mình. Vì thế, chúng ta được mời gọi can đảm sống cho sự thật, trung thành với Tin Mừng và tin tưởng vào quyền năng của Chúa.

 

2. Đừng sợ vì Đức Kitô đã chiến thắng

Nếu bài đọc thứ nhất cho thấy Thiên Chúa luôn ở cùng những ai trung thành với Ngài giữa những chống đối và thử thách, thì bài đọc thứ hai lại mặc khải nền tảng sâu xa của niềm hy vọng Kitô giáo: Đức Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết.

Trong thư gửi tín hữu Rôma, thánh Phaolô đặt song song hai nhân vật tiêu biểu của lịch sử cứu độ là Ađam và Đức Giêsu Kitô. Qua sự bất tuân của Ađam, tội lỗi đã xâm nhập vào thế gian, kéo theo đau khổ và sự chết. Từ đó, nhân loại sống trong tình trạng xa cách Thiên Chúa và bị chi phối bởi quyền lực của tội lỗi. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã không bỏ mặc con người trong thân phận ấy. Vì yêu thương, Ngài đã sai Con Một đến để thực hiện công trình cứu độ.

Thánh Phaolô khẳng định: “Nếu do tội của một người mà nhiều người phải chết, thì ơn nghĩa của Thiên Chúa và ân huệ ban do ơn một người là Đức Giêsu Kitô còn làm cho nhiều người được ơn dư đầy hơn bội phần” (Rm 5,15). Qua đó, ngài cho thấy quyền năng cứu độ của Đức Kitô vượt xa sức tàn phá của tội lỗi. Nếu Ađam mở đường cho sự chết, thì Đức Kitô mở đường cho sự sống; nếu Ađam làm cho con người mất tình nghĩa với Thiên Chúa, thì Đức Kitô đem lại ơn hòa giải và sự sống mới qua cuộc khổ nạn và phục sinh của Người.

Điều thánh Phaolô muốn nhấn mạnh không phải là sức mạnh của tội lỗi, nhưng là sự dư tràn của ân sủng. Tội lỗi đã làm tổn thương con người, nhưng không thể chiến thắng tình yêu cứu độ của Thiên Chúa. Nơi Đức Kitô, ân sủng mạnh hơn tội lỗi, sự sống mạnh hơn sự chết và hy vọng vượt thắng mọi thất vọng.

Bởi thế, người Kitô hữu không nhìn cuộc đời dưới lăng kính của sự chết, nhưng dưới ánh sáng của biến cố Phục Sinh. Họ biết rằng đau khổ không phải là ngõ cụt, thất bại không phải là dấu chấm hết và sự chết không phải là tiếng nói cuối cùng của số phận con người. Nhờ Đức Kitô Phục Sinh, mọi thực tại của đời sống đều được mở ra cho niềm hy vọng.

Đó chính là nền tảng sâu xa của lời mời gọi “đừng sợ” trong Tin Mừng hôm nay. Người tín hữu có thể đối diện với những thử thách, mất mát và bất trắc của cuộc đời không phải vì họ mạnh mẽ hơn người khác, nhưng vì họ tin rằng Đức Kitô đã chiến thắng. Chính niềm xác tín ấy đã giúp thánh Phaolô mạnh mẽ tuyên bố: “Nếu Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta?” (Rm 8,31). Khi đặt trọn niềm tin nơi Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta hiểu rằng chiến thắng cuối cùng không thuộc về sự dữ, nhưng thuộc về Thiên Chúa và những ai trung thành bước theo Người.

 

3. Đừng sợ tuyên xưng Đức Kitô bằng cả cuộc sống

Sau khi mời gọi các môn đệ đừng sợ những chống đối của thế gian và đừng sợ trước quyền lực của sự chết, Đức Giêsu dẫn họ đến một đòi hỏi cụ thể: can đảm tuyên xưng đức tin. Người nói: “Ai tuyên xưng Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời” (Mt 10,32).

Lời mời gọi này không chỉ dành cho các Tông đồ năm xưa mà còn cho mọi Kitô hữu hôm nay. Đức tin không phải là một thực tại riêng tư chỉ giữ trong lòng, nhưng là hồng ân cần được thể hiện bằng đời sống và hành động. Vì thế, người môn đệ của Đức Kitô được mời gọi sống và làm chứng cho Tin Mừng giữa môi trường gia đình, nơi làm việc và trong các tương quan hằng ngày.

Để có thể can đảm làm chứng cho Chúa, trước hết chúng ta cần xác tín rằng mình luôn được Thiên Chúa yêu thương và quan phòng. Đức Giêsu nhắc đến những con chim sẻ nhỏ bé và khẳng định rằng không một con nào rơi xuống đất ngoài ý muốn của Thiên Chúa. Ngay cả tóc trên đầu chúng ta cũng đã được đếm cả rồi (x. Mt 10,29-30). Nếu Thiên Chúa chăm sóc những điều nhỏ bé như thế, thì chắc chắn Ngài càng yêu thương và gìn giữ những người thuộc về Ngài hơn nữa. Chính niềm xác tín ấy giúp người tín hữu vượt thắng sợ hãi để sống trung thành với đức tin.

Tuyên xưng Đức Kitô không chỉ bằng lời nói nhưng trước hết bằng chính cuộc sống. Người ta nhận ra Đức Kitô nơi những người biết sống yêu thương, trung thực, công bằng, quảng đại và phục vụ tha nhân. Một người cha sống trách nhiệm với gia đình, một người mẹ tận tụy hy sinh cho chồng con, một người lao động lương thiện hay một người trẻ biết sống bác ái và chân thành đều đang làm chứng cho Tin Mừng bằng chính đời sống của mình.

Thánh Têrêsa Calcutta là một chứng nhân nổi bật cho tinh thần ấy. Không phải bằng những diễn văn hùng hồn, nhưng bằng tình yêu dành cho những người nghèo khổ và bị bỏ rơi, Mẹ đã giúp nhiều người nhận ra khuôn mặt đầy lòng thương xót của Đức Kitô. Cuộc đời của Mẹ cho thấy rằng lời chứng mạnh mẽ nhất luôn xuất phát từ một tình yêu được cụ thể hóa bằng hành động.

Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi trở thành những chứng nhân như thế. Khi sống trung thành với các giá trị Tin Mừng giữa những bổn phận thường ngày, chúng ta đang tuyên xưng Đức Kitô bằng cả cuộc sống và góp phần làm cho Tin Mừng được lan tỏa trong thế giới hôm nay.

 

Kết luận

Giữa một thế giới còn đầy bất an, bạo lực và lo âu, lời “Đừng sợ” của Đức Giêsu vẫn tiếp tục vang vọng trong tâm hồn người tín hữu. Đó không phải là lời trấn an mang tính tâm lý, nhưng là lời hứa phát xuất từ quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa.

Qua gương ngôn sứ Giêrêmia, chúng ta xác tín rằng Thiên Chúa luôn ở cùng những ai trung thành với Ngài. Qua giáo huấn của thánh Phaolô, chúng ta tin rằng Đức Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết. Và qua Tin Mừng hôm nay, chúng ta được mời gọi can đảm tuyên xưng đức tin bằng cả cuộc đời mình.

Xin Chúa ban cho chúng ta một đức tin vững mạnh như ngôn sứ Giêrêmia, một niềm hy vọng kiên vững như thánh Phaolô và lòng can đảm của các vị tử đạo, để giữa một thế giới còn nhiều sợ hãi và bất an, chúng ta luôn xác tín rằng Chúa đang ở cùng mình. Nhờ đó, chúng ta trở thành những chứng nhân sống động của Tin Mừng và là dấu chỉ của niềm hy vọng giữa lòng thế giới hôm nay. Amen.

Lm. Anthony Trung Thành

https://dcvphanxicoxavie.com/vn/Suy-Niem-Loi-Chua/Dung-So-Vi-Chua-Luon-Cung-Chung-Ta-Suy-Niem-Chua-Nhat-XII-Thuong-Nien-Lm-Anthony-Trung-Thanh.html

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.