Suy Niệm Chúa Nhật III Phục Sinh – Năm A
Suy Niệm
Chúa Nhật III Phục Sinh – Năm A
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca (Lc
24,13-35)
Một trong hai
người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại
Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa
nay." Đức Giê-su hỏi : "Chuyện gì vậy ?" Họ thưa : "Chuyện
ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như
lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của
chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập
giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc
Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra,
cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các
bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy
thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã
ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không
thấy."
Bấy giờ Đức
Giê-su nói với hai ông rằng : "Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh
thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ
hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn
sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách
Thánh.
Khi gần tới
làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người
rằng : "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp
tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người
cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ
nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau : "Dọc đường, khi
Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng
bừng cháy lên sao ?"
Ngay lúc ấy, họ
đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ
họp tại đó. Những người này bảo hai ông : "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã
hiện ra với ông Si-môn." Còn hai
ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế
nào khi Người bẻ bánh. Đó là Lời Chúa !
Suy Niệm
Chúa Nhật III Phục Sinh – Năm A
Có nhiều câu chuyện kể lại việc Đức Giêsu hiện ra sau
khi Ngài từ cõi chết sống lại, nhưng có lẽ câu chuyện Tin mừng hôm nay do Thánh
Luca tường thuật lại là câu chuyện đẹp nhất. Đẹp không chỉ vì hành văn và cách
kể chuyện của tác giả mà còn đẹp về nội dung diễn tả tình nghĩa thầy trò và đặc
biệt là đẹp vì cái kết có hậu.
Câu chuyện bắt đầu bằng sự thất vọng của hai môn đệ
của Đức Giêsu. Đây là hai trong số bảy mươi hai môn đệ. Họ theo Đức Giêsu vì hy
vọng một tương lai tươi sáng: Một Giêsu đánh đông dẹp bắc; một Giêsu giải phóng
dân tộc Israel
đang bị giặc ngoại bang đô hộ; một Giêsu tràn đầy quyền lực chính trị mà chính
họ cũng hy vọng được tham dự vào. Thế rồi, một thời gian ngắn sau khi Đức Giêsu
loan báo về cuộc khổ nạn của mình: Ngài đã bị bắt, bị đánh đập, vác thập giá,
chịu đóng đinh và chết trên thánh giá. Cuối cùng, Ngài chịu mai táng trong mồ
như bao con người khác. Đối với họ, giờ chỉ còn một Đức Giêsu đã chết, một Đức
Giêsu đã thất bại hoàn toàn. Chính vì thế, họ thất vọng chán nản. Họ từ bỏ Giêrusalem
với biết bao mộng ước giờ chỉ còn là quá khứ để trở về quê hương tiếp tục sinh
sống với nghề cũ.
Rời Giêrusalem như những kẻ thua cuộc. Quảng đường từ
Giêrusalem tới Emmau độ 11km. Hai ông buồn bã lê
bước, vừa đi vừa trò chuyện với nhau cho vơi đi nỗi buồn. Thế rồi, trong khi
đang buồn bã lê bước, Đức Giêsu đã hiện đến như một khách bộ hành vừa đi vừa
đàm đạo với hai ông. Ngài gợi ý bằng một câu hỏi tế nhị để nhằm bắt chuyện với
hai ông: “Các
ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” (Lc 24,17). Cơ hội để các ông dốc bầu tâm sự. Một
trong hai ông đã kể lại đầu đuôi câu chuyện, về một Đức Giêsu đã có nhiều thành
công nhưng cũng không thiếu những thất bại: Người là
một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa
và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp
Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Rồi việc Người chịu mai
táng trong mồ và việc các phụ nữ loan tin ngài đã sống lại như thế nào? (x. Lc 24, 19-24).
Chờ chỉ có thế, Đức Giêsu mới bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại
chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Ðấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ
như vậy rồi mới được vinh quang sao?” (Lc 24,25-26). Rồi Ngài lần
lượt dẫn những đoạn Kinh thánh có liên quan đến Ngài để giải thích cho họ “bắt đầu từ Môsê
đến tất cả các tiên tri…”(x. Lc 24,27).
Lòng các ông được hâm nóng lên, mặc dầu chưa nhận ra người đang đi cùng, đang
giải thích Kinh thánh cho mình là ai. Thế rồi, trời đã về chiều, đường đi cũng
gần tới đích. Trước khi rẽ vào làng, với lòng hiếu khách, hai ông mời Đức Giêsu
ở lại với họ. Ngài đồng ý. Và khi ngồi đồng bàn, họ đã nhận ra Đức Giêsu khi
Ngài bẻ bánh. Ôi, niềm vui mừng không gì có thể diễn tả nổi. Hai ông mới nhớ
lại những diễn biến xảy ra với mình khi Ngài giải thích Kinh thánh cho họ trên
đường đi. Các ông không muốn giữ riêng niềm vui cho mình. Bởi vì, “niềm vui chia sẻ niềm vui lớn.” Bấy
giờ, hai ông vội vả trở lại Giêrusalem để chia sẻ niềm vui đó với các Tông đồ. Khi
họ trở lại Giêrusalem, không những họ chia sẻ niềm vui được gặp Chúa Phục sinh
mà họ còn nhận được niềm vui từ các Tông đồ, vì Đức Giêsu cũng vừa mới hiện ra
với các Tông đồ.
Cũng như tâm trạng của hai môn đệ đi làng Emmau, trong
cuộc sống của mỗi người chúng ta không tránh được lo âu, phiền muộn, có khi cả
thất vọng. Lo âu phiền muộn vì chuyện gia đình, vợ chồng, con cái. Lo âu phiền
muộn vì chuyện cơm áo, gạo tiền. Lo âu phiền muộn vì biết bao vấn đề trong cuộc
sống. Thất vọng về người thân, thất vọng về Giáo hội, về xã hội…Trong thực tế,
khi gặp những lo âu phiền muộn và thất vọng trong cuộc sống, có người đi tìm sự
an ủi nơi những niềm vui bất chính như cờ bạc, rượu chè, trai gái. Có người tìm
sự an ủi nơi ma thuật, bói toán. Thậm chí, có người đã làm liều bằng cách giải
thoát mình bằng cái chết.
Chúng ta cần phải tránh xa những hình thức an ủi phù
phiếm trên. Là kitô hữu, chúng ta được mời gọi tin vào Đức Giêsu Phục sinh. Vì
chính Ngài đã cứu chuộc chúng ta bằng giá máu của Ngài (x.1Pr 1,19). Ngài sẽ
chỉ cho chúng ta biết đường lối trường sinh (x. Tv 15,11a). Ngài sẽ cho chúng
ta biết con đường sự sống và cho chúng ta đầy hân
hoan tận hưởng nhan thánh Chúa (x. Cv 2,28).
Câu chuyện Tin mừng hôm nay giống như diễn
biến của một thánh lễ: Có phần phụng vụ Lời Chúa, có phần phụng vụ Thánh Thể,
có phần mời gọi ra đi để chia sẻ niềm vui cho những người xung quanh.
Ngày hôm nay, chúng ta không được vinh dự gặp Đức
Giêsu Phục sinh như hai môn đệ Emmau và các Tông đồ ngày xưa, nhưng chắc chắn Đức
Giêsu Phục sinh vẫn luôn đồng hành với chúng ta trong mọi nẻo đường của cuộc
sống. Đặc biệt, Ngài đang hiện diện với chúng ta nơi Lời của Ngài, nơi Bí tích
Thánh Thể và nơi cộng đoàn phụng vụ, vì “ở
đâu hai ba người họp lại vì danh Thầy thì có Thầy ở giữa họ”(Mt 18,20).
Thật vậy, Lời Chúa là chính Chúa. Lời Chúa là ngọn đèn
soi cho con bước là ánh sáng chỉ đường con đi. Lời Chúa đã biến đổi biết bao
nhiêu tâm hồn. Lời Chúa làm kim chỉ nam hướng dẫn đường đi nước bước của con cái
Chúa qua mọi thời đại. Vì thế, chúng ta hãy siêng năng đọc, suy niệm và đem Lời
Chúa ra thực hành trong đời sống của mình và giúp cho đời sống của tha nhân.
Cũng vậy, Thánh Thể chính là Đức Giêsu. Thánh thể là
của ăn chính nuôi sống linh hồn các kitô hữu. Trong bảy Bí tích, Bí tích Thánh
Thể là Bí tích cao trọng nhất. Vì thế, chúng ta hãy siêng năng đến với Thánh
Thể. Chúng ta hãy siêng năng tham dự Thánh lễ, chầu Thánh Thể, viếng Thánh Thể,
nhất là dọn mình sốt sắng để rước lễ hằng ngày.
Ngoài ra, mỗi kitô hữu chúng ta phải luôn sống liên
kết với cộng đoàn. Vì, sống là sống với sống cùng. Cũng như hai môn đệ sau khi
gặp Chúa Phục sinh đã biết nhanh chóng quay trở lại chia sẻ với các Tông đồ,
mỗi thành viên trong cộng đoàn chúng ta phải biết chia vui sẻ buồn với nhau. Nếu
chúng ta biết gắn bó với cộng đoàn, chắc chắn khi vui khi buồn đều được cộng
đoàn giúp đỡ, chở che. Bằng không, chúng ta sẽ bị cô đơn lạc lọng trong cuộc
sống.
Lạy Chúa, xin
cho mỗi người chúng con siêng năng tham dự thánh lễ để có cơ hội suy niệm Lời
Chúa, rước Mình Máu Thánh Người, sống tinh thần liên kết với cộng đoàn hầu niềm
tin vào Đức Giêsu Phục sinh của chúng con luôn được vững mạnh. Amen.
Lm. Anthony
Trung Thành

Leave a Comment