SUY NIỆM CHÚA NHẬT V MÙA CHAY – NĂM A
SUY
NIỆM CHÚA NHẬT V MÙA CHAY – NĂM A
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 11, 1-45)
Khi ấy, có một người đau liệt tên là
Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã
xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm
bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, người
Thầy yêu đau liệt".
Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo:
"Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó
Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển". Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria
và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi
Người bảo môn đệ: "Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa". Môn đệ thưa:
"Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó
ư?" Chúa Giêsu đáp: "Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai
đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi
ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng". Người nói thế, rồi lại bảo họ:
"Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông". Môn đệ
thưa: "Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại". Chúa Giêsu có ý
nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ.
Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ:
"Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các
con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông". Lúc đó Tôma, cũng có tên là
Ðiđimô, nói với đồng bạn: "Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người".
Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách
Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để
an ủi hai bà vì người em đã chết.
Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón
Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu
Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết
Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy". Chúa Giêsu
nói: "Em con sẽ sống lại". Martha thưa: "Con biết ngày tận thế,
khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại". Chúa Giêsu nói: "Ta là
sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào
sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?" Bà thưa:
"Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống
đã đến trong thế gian".
Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói
thầm với em rằng: "Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em". Nghe vậy, Maria
vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong
làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở
trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi
theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu
đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: "Thưa
Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết". Khi thấy bà khóc nức nở
và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động.
Người hỏi: "Ðã an táng Ladarô ở đâu?" Họ thưa: "Thưa Thầy, xin
đến mà xem". Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: "Kìa, xem
Ngài thương ông ấy biết bao!" Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: "Ông ấy
đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết
ư?"
Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ.
Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: "Hãy đẩy tảng
đá ra". Martha là chị người chết, thưa: "Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi
vì đã bốn ngày". Chúa Giêsu lại nói: "Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu
con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?" Thế là người
ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: "Lạy Cha, Con cảm tạ
Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những
người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con". Nói rồi, Người
kêu lớn tiếng: "Ladarô! Hãy ra đây!" Người đã chết đi ra, chân tay
còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: "Hãy cởi
ra cho anh ấy đi".
Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi
được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người. Đó là Lời Chúa !
Suy
Niệm: Bài học rút ra từ bệnh tật và chết chóc
Bệnh tật, chết chóc là những nỗi khổ của
con người. Nhưng có khi qua bệnh tật, chết chóc con người lại nhận được những
bài học có giá trị cho cuộc sống. Chúng ta có thể thấy được điều này qua “sự cố”
của ông Ladarô mà câu chuyện Tin Mừng hôm nay kể lại.
1. Bài học thứ nhất: Sự liên đới và quan
tâm giúp đỡ
Đó chính là tình liên đới giữa Đức Giêsu
với ba chị em Martha, Maria và Ladarô: Xét về phạm vi tự nhiên, giữa Đức Giêsu
và ba chị em của Martha có một mối tương quan tình bạn gần gũi, thân thiện và
trong sạch. Hiện diện với nhau khi vui, có mặt với nhau khi buồn, đồng cảm với
nhau trong mọi hoàn cảnh. Trong một xã hội mà con người dễ bị cám dỗ sống dửng
dưng với nhau như hôm nay, thì tình liên đới tốt đẹp giữa Đức Giêsu với ba chị
em nhà Martha là mẫu gương cho mỗi người chúng ta noi theo.
Đó là tình liên đới giữa các thành viên
trong gia đình: Khi biết Ladarô bị bệnh, hai chị em Martha và Maria đã cho
người nhắn tin cho Đức Giêsu: “Người Thầy
yêu đau nặng” (Ga 11,3). Việc làm
này thể hiện sự quan tâm của Martha, Maria đối với em là Ladarô. Trong cuộc
sống, chúng ta cần có sự liên đới giúp đỡ nhau, nhất là giữa những người thân
thuộc trong gia đình. Khi một ai đó trong gia đình bị bệnh, những thành viên
khác cần quan tâm giúp đỡ, nhất là tìm thầy chạy thuốc, để người ốm đau được
khám chữa bệnh một cách chu đáo hầu mong chóng khỏe lại.
2.
Bài học thứ hai: Làm Sáng Danh Chúa
Trong bài Tin Mừng Chúa nhật tuần trước, khi các môn đệ hỏi Đức Giêsu về trường
hợp anh mù từ khi mới sinh. “Anh ta bị mù
là do tội anh ta hay do tội của cha mẹ anh ta?” Đức Giêsu trả lời: "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha
mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình
của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh” (Ga
9, 3). Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, khi Martha và Maria sai người đến báo tin
cho Đức Giêsu biết “Người Thầy yêu đau
nặng.” Đức Giêsu cũng trả lời rằng: “Bệnh
này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên
Chúa sẽ được vinh hiển” (Ga 11,4). Và sau đó, diễn biến của câu chuyện Tin Mừng
thực sự đã làm sáng danh Thiên Chúa. Bởi vì, qua câu chuyện Tin mừng này niềm
tin của các Tông đồ được cũng cố, chính Đức Giêsu đã nói: “Ladarô đã chết. Nhưng Thầy mừng cho các con, vì Thầy không có mặt ở đó
để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”(Ga 11,14). Không những
niềm tin các Tông đồ được cũng cố mà niềm tin nơi các người hiện diện cũng được
cũng cố. Chính Martha thưa với Đức Giêsu khi Ngài hỏi về niềm tin rằng: "Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là
Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian" (Ga 11, 27). Và nhiều người Do thái cũng đã tin vào Đức Giêsu
khi chứng kiến phép lạ này (x. Ga 11,45).
3. Bài học
thứ ba: Giúp mọi người hiện diện tin vào sự sống đời sau
Phép lạ Đức Giêsu cho ông Ladarô sống lại báo trước sự
phục sinh của Ngài sau này, đồng thời hé mở cho chúng ta thấy viễn tượng sống
lại trong ngày sau hết như chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính “Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại,
tôi tin hằng sống vậy.”
Thật vậy, con người có hai sự
sống: sự sống thể xác và sự sống linh hồn. Trong bài đọc II, Thánh Phaolô gọi
là sự sống phần xác và sự sống theo Thần Khí. Cũng vậy, con người có hai cái
chết: chết về phần xác và chết về phần linh hồn.
Đối với phần xác: Có
ngày khai sinh, có ngày khai tử. Không ai sống mãi ở trên cõi đời này. Người
trẻ cũng chết. Người già cũng chết. Người giàu cũng chết. Người nghèo cũng
chết. Người có quyền cao chức trọng cũng chết. Người thường dân cũng chết. Ladarô
trước khi được Đức Giêsu cho sống lại cũng đã chết 4 ngày và chắc chắn sau đó
ông cũng phải chết. Đức Giêsu vì mang bản tính con người cho nên Ngài cũng
chết. Nhưng đức tin kitô giáo dạy chúng ta “xác
loài người ngày sau sẽ sống lại.”
Ngoài phần xác, con
người còn có phần linh hồn. Linh hồn nhận được sự sống của Thiên Chúa khi lãnh
nhận Bí tích Rửa Tội. Linh hồn được nuôi dưỡng nhờ Bí tích Thêm sức, Giao Hòa,
Thánh Thể, Xức dầu… Sự sống linh hồn sẽ được kéo dài vĩnh viễn bên Chúa khi con
người chết trong ơn nghĩa Chúa. Chúng ta gọi là chết lành. Đó là trường hợp của
ông Ladarô trong “dụ ngôn nhà phú hộ và ông Ladarô” (x. Lc
16,19-31), đó là tình trạng của năm cô khôn ngoan trong “dụ ngôn mười trinh nữ” (x. Mt 25,1-13), đó là tình trạng của những
người đứng bên hữu Đức Giêsu trong ngày phán xét (x. Mt 25, 31.46). Đó là tình
trạng của các thánh trên Thiên đàng. Chính Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã nói: "Nếu một mai bạn thấy tôi nằm chết, bạn
đừng buồn, vì chính Cha chung của chúng ta là Thiên Chúa đã đến đón tôi đi, đơn
giản vậy thôi."
Nhưng sự sống linh
hồn cũng có thể bị chết do tội lỗi. Khi con người cố tình phạm tội trọng thì
coi như linh hồn đã chết. Nếu tình trạng đó kéo dài sau khi chết cả phần xác thì
sẽ lâm vào tình trạng chết đời đời. Chúng ta gọi là chết dữ. Đó là tình trạng
của nhà phú hộ trong “dụ ngôn người phú
hộ và ông Ladarô,” năm cô trinh nữ khờ dại trong “dụ ngôn mười trinh nữ” và những người đứng bên tả Đức Giêsu trong
ngày cánh chung.
Tóm lại, sự cố của
ông Ladarô là cơ hội để con người thể hiện sự quan tâm và tình liên đới với
nhau. Đặc biệt đây là dịp để làm sáng danh Chúa và củng cố niềm tin vào sự sống
đời đời của chúng ta.
Lạy Chúa, chúng con cám tạ Chúa đã cho chúng
con có đức tin, nhất là đức tin về sự sống đời sau. Xin cho mỗi người chúng con không chỉ tuyên
xưng niềm tin mà còn thể hiện niềm tin đó trong cuộc sống để ngày sau chúng con
được sống mãi với Chúa trên Thiên Đàng. Amen.
Lm.
Anthony Trung Thành

Leave a Comment